]

WEB ĐĂ CHUYỂN SANG http://lsvaqs.plus.vn XIN CẢM ƠN!
Google

T̀NH H̀NH CỦA DIỄN ĐÀN TA RA SAO
Cá Nhân Các Pác Spam Nhiều Nhất Bài viết mới
Xin chờ đợi...
Xin chờ đợi...
 

 ~ Điều chưa biết về HITLE
napal00
Posted: Aug 5 2008, 02:25 PM


BINH NHẤT
*

Group: Admin
Posts: 32
Member No.: 1
Joined: 30-July 08



Thập niên 90 thế kỷ XX, khi nước Nga mở cửa Viện Hồ sơ Lưu trữ Quốc gia, người ta biết thêm một bí mật đời tư của trùm phát xít Đức Hitle (Adolf Hitler, 1889-1945).
H́nh trên: Sân một chung cư cổ ở Munich (Hitler, 1914)

Thời trẻ Hitle từng là một người vẽ tranh kiếm tiền (v́ thế bị riễu là "thợ sơn"), và nếu không gặp trắc trở trong chuyện thi cử th́ có lẽ hắn đă chẳng trở thành kẻ gây ra cái chết cho hàng chục triệu người trong Đại chiến II. Có điều, lịch sử không bao giờ có chữ "nếu" ấy...


Người t́nh bí mật Eva Braun (tranh Hitler)Hitle sinh ra trong một gia đ́nh chủ hiệu nhỏ ở TP Brunô nước Áo. Khi học tiểu học, hắn rất ngoan, nhưng lên trung học th́ trở nên lười biếng, vô lễ; năm 1905 bị đuổi học. Hai năm ở nhà với mẹ, Hitle suốt ngày hết đi xem hát lại vẽ tranh; mặc dù mẹ ốm nặng từ sau khi cha hắn chết năm 1903. Nghĩ rằng ḿnh có tài về hội hoạ và kiến trúc, Hitle kỳ vọng rất nhiều về tương lai nghệ thuật sáng sủa của ḿnh. Đă có lần hắn thiết kế toà nhà Thị chính cho thành phố và một cây cầu lớn bắc qua sông.

Mẹ Hitle cho các con được sử dụng tài sản của cha vào việc học tập để nên người. Năm 1907, Hitle 18 tuổi thi vào Trường Hội hoạ Học viện Nghệ thuật thành Viên. Thủ đô nước Áo hồi đó là nơi tập họp các hoạ sĩ tài năng thuộc các phái thoát ly, phái học viện, phái bảo thủ, v.v... Hitle thi đỗ ṿng 1 nhưng rớt ṿng 2, khi thí sinh phải vẽ một bức tranh “mẫu” có tính sáng tạo. Vô cùng cay cú trước việc này, Hitle doạ nổ bom Học viện Nghệ thuật Viên. Về sau, nghe lời khuyên của một linh mục, Hitle xin vào trường kiến trúc, nhưng cũng không được toại nguyện. Cuối năm ấy, hắn về nhà. Được ít lâu th́ mẹ chết. Hitle phải làm mọi việc như nấu ăn, giặt rũ và trông nom 2 em nhỏ, nhưng vẫn không bỏ ước mơ trở thành hoạ sĩ. Mùa thu năm sau, hắn lại thi vào Học viện Nghệ thuật, nhưng bị loại ngay ở ṿng 1.

Hitle trở về nghề vẽ, tự xưng là “Hoạ sĩ phái Học viện thành Viên”. Trong hai năm 1909-1910, hắn vẽ rất nhiều, có ngày vẽ được 1 bức tranh, phần lớn vẽ nhà cửa và sao chép từ bưu thiếp hoặc ảnh chụp. Hắn cũng vẽ phong cảnh và người trong các tranh sơn dầu, mầu nước; vẽ cả áp phích quảng cáo giầy dép, đồ lót nữ, mỹ phẩm. Nhờ hợp tác với Đennixi, một tay buôn tranh, Hitle bán được tranh của ḿnh. Về sau, Hitle không chịu khó vẽ nữa mà muốn làm nghề kiến trúc; hắn không cần kiếm tiền lắm, do đă có tài sản cha để lại, cộng thêm tiền phụ cấp trẻ mồ côi. Năm 1910, Đennixi chia tay với Hitle. Từ đó trở đi, hắn phải tự bán tranh. Khách mua phần lớn là các nhà trí thức và người Do Thái.

Hai lần thi trượt vào trường Hoạ thành Viên khiến Hitle ngày càng căm thù thành phố này, và cho rằng người ta không hiểu được thiên tài của hắn. Năm 1913, Hitle dọn đến Munkhen (tức Munich), tiếp tục vẽ tranh bán, mỗi tháng kiếm được khoảng 100 mác - con số đó chứng tỏ hắn thực sự là một tài năng hội hoạ. Trong 13 tháng ở đây, Hitle vẽ được khoảng 2 tá tranh.

Năm 1944, có lần hắn kể ngày xưa vẽ là để kiếm sống, nhưng vẫn tiếp tục học kiến trúc; về sau, v́ Bộ Nội vụ tuyên bố các tranh của Hitle đều thuộc vào diện “tác phẩm Nghệ thuật của Nhà nước”, nên phải đăng kư; hậu quả tai hại là hắn không được bán tranh ra nước ngoài khi chưa được phép của Bộ Nội vụ.

Trong Đại chiến I, Hitle ra trận chiến đấu, bị thương, được tặng huân chương Chữ Thập Sắt. Hắn tiếp tục vẽ được một số tranh về mặt trận nước Pháp, được giới hoạ sĩ đánh giá cao. Mùa hè 1919, Hitle trở về Munkhen, tiếp tục cuộc đời quân ngũ, nhưng vẫn vẽ tranh và định vào học trường hội hoạ. Điều đó được hắn thuật lại trong cuốn “Cuộc chiến đấu của tôi” (Mein Kampf) viết năm 1923 khi ở trong tù. Từ 1920, Hitle tham gia tổ chức Đảng Công nhân Xă hội Chủ nghĩa Quốc gia (tức đảng Quốc Xă, hoặc Nazi), bắt đầu hoạt động chính trị, sau khi hắn buộc tội người Do Thái và người cộng sản đă làm cho nước Đức bại trận trong Đại chiến I và lâm vào cuộc khủng hoảng kinh tế. Từ đó hắn có thái độ cứng rắn với nghệ thuật. Trong lễ khai mạc Triển lăm Nghệ thuật Đức (7.1937), Hitle nói các hoạ sĩ Đức hiện đại là một lũ ngu ngốc, tồi tệ, chuyên bôi xấu, ... được người Do Thái nuôi dưỡng. Hắn yêu cầu nghệ thuật phải “sạch sẽ, hiện thực”; phải điều tra xem do đâu phái ấn tượng “có thị giác sai lầm”; nếu là do khiếm khuyết di truyền th́ phải “đ́nh chỉ ảnh hưởng di truyền thị giác đáng sợ ấy”, “Cơ quan an ninh phải quan tâm đến họ”. Năm 1944, Hitle nói : “Nghệ thuật Đức trước năm 1920 có thành tựu rất cao, nhưng sau đó sa sút nhanh chóng. Sau 1922, họ chỉ đưa ra các tác phẩm xoàng. ” Hitle lấy năm 1922 làm mốc, có lẽ v́ đó là năm hắn quẳng bút vẽ để nhảy lên sân khấu chính trị.

Một giáo sư hội hoạ nhận xét : Hitle không phải là một hoạ sĩ lớn, nhưng cũng không thuộc loại xoàng; hắn ưa nghệ thuật truyền thống, cho rằng hội hoạ và điêu khắc đă đạt đỉnh cao từ thời cổ Hy Lạp, La Mă, về sau chỉ có phong cách barroque và thời chủ nghĩa lăng mạn là thành công; Hitle không tin bất cứ tôn giáo nào.

Viện Lưu trữ Hồ sơ Quốc gia Nga hiện c̣n giữ được 42 bức tranh của Hitle. Có lẽ là tranh vẽ sau Đại chiến I; khổ nhỏ, hầu hết là mầu nước, vẽ phong cảnh, rất ít nhà cửa kiến trúc và toàn bộ chỉ xuất hiện có 3 người. Đặc điểm nổi bật nhất là các sáng tác thể hiện tác giả đặc biệt tự tin. Một số chi tiết vẽ rất kỹ, chẳng hạn đoạn hàng rào găy trong bức vẽ băi cỏ; bông hoa trong bức hoạ rừng thông, cho thấy tác giả rất kiên nhẫn và yêu vẻ đẹp. Phần lớn tranh của Hitle rất ưa nh́n và không thể nói là “thiếu chiều sâu”. Một số tranh có thành phần của chủ nghĩa ấn tượng. Hitle từng nói, hắn vẽ là để kiếm tiền, chứ không muốn trở thành hoạ sĩ. Nhưng 42 bức tranh này Hitle không bán mà giữ lại bên người, mang theo hắn xuống hầm ngầm Toà Thị chính Berlin cho tới ngày hắn tự tử (30.4.1945). Có lẽ v́ đây là các bức vẽ phong cảnh vùng Bavaria, nơi từ thập niên 20 trở thành cái nôi của chủ nghĩa phát xít Đức. Một trong những bức tranh là cảnh vẽ một khách sạn có treo lá cờ nền đỏ chữ thập ngoặc đen, sau này từ năm 1919 được đảng Quốc Xă dùng làm biểu tượng của đảng; qua đó ta thấy Hitle chính là tác giả của biểu tượng độc đáo này.

Hồ Anh Hải


--------------------
lor]
Top
napal00
Posted: Aug 5 2008, 02:27 PM


BINH NHẤT
*

Group: Admin
Posts: 32
Member No.: 1
Joined: 30-July 08



SỐ PHẬN NHỮNG NGƯỜI T̀NH CỦA HITLE

Phải thừa nhận Hitle (Adolf Hitler) là một người lắm tài. Thủa trẻ hắn từng là một hoạ sĩ không tồi. Sau khi nhảy ra hoạt động chính trị trong “đảng Công nhân Đức”, với tài tổ chức khéo léo và tài diễn thuyết kích động chủ nghĩa dân tộc, Hitle bắt đầu được dư luận chú ư. Tháng 2.1920, hắn đề ra cương lĩnh “chủ nghĩa xă hội quốc gia”, nêu khẩu hiệu mị dân “công nhân được chia lợi nhuận của nhà máy”, “nông dân không phải nộp địa tô”, và đổi tên đảng thành “đảng Công nhân Xă hội chủ nghĩa Quốc gia Đức” (viết tắt là NAZI tức đảng Quốc Xă). Tháng 11.1923, Hitle chỉ huy một đội xung kích Quốc xă bao vây Toà Thị chính Munich, định “làm cách mạng” lật đổ Chính quyền địa phương. Kết quả hắn bị kết án tù 5 năm. Trong tù, hắn viết sách “Cuộc chiến đấu của tôi” (Mein Kampf) được báo chí hết lời tâng bốc, từ đó Hitle trở thành anh hùng cứu tinh của dân Đức. Cuộc khủng hoảng kinh tế 1929-1933 làm kinh tế Đức kiệt quệ, dân chúng ủng hộ Hitle, nhờ đó đảng Quốc Xă giành thắng lợi trong cuộc bầu cử năm 1932. Đầu năm sau Hitle lên làm Thủ tướng Chính phủ Đức.

Với tài diễn thuyết mị dân và cá tính độc đáo, Hitle được đông đảo dân Đức mến mộ. Nhiều phụ nữ công khai bày tỏ t́nh cảm với hắn. Một quư bà khi gặp riêng Hitle đă tụt cả áo lót ra để quyến rũ hắn; khiến cho đảng Quốc Xă phải quy định từ nay khi Quốc trưởng tiếp dân phải có người khác cùng dự. Nhưng Hitle không hề tỏ ra xúc động trước t́nh cảm của phái đẹp. Hắn lao vào sự nghiệp, mỗi ngày làm việc tới 15 giờ; người ta đồn rằng có lẽ quá say mê công việc mà Hitle trở nên liệt dương.

Tuy có nhiều phụ nữ theo đuổi, nhưng cả đời Hitle chỉ yêu một người. Đó là mối t́nh đầu của hắn – cô cháu gái Angelika Raubal sống cùng toà nhà chung cư ở Munich. Hồi trẻ Hitle có làm nghề vẽ tranh bán kiếm tiền; nay hắn lại bắt Raubal làm người mẫu vẽ tranh khoả thân. Có lẽ là do tính khí bệnh hoạn, Hitle hay nổi cơn lôi đ́nh mỗi khi không được Raubal chiều ư, v́ thế họ hay lục đục. Ngày 13 tháng 9 năm 1931, sau một trận căi nhau, Raubal dùng súng lục của Hitle tự bắn vào tim ḿnh. Cũng có tin đồn cô bị Hitle sai tay chân là Himle (Himmler) giết v́ Raubal có thai với một bạn trai người Do Thái. Thật ra, cô tự tử v́ không chịu được tật hay nổi máu ghen tuông của Hitle. Từ đó trở đi, suốt đời Hitle bị ám ảnh bởi cái chết của người t́nh. Đi đâu hắn cũng mang theo ảnh Raubal; căn pḥng của cô được giữ nguyên như hồi Raubal c̣n sống và ngày nào Hitle cũng gửi hoa đến đây.

Người t́nh say đắm Hitle nhất là Eva Braun. Tuy kém Hitle tới 23 tuổi và biết hắn chẳng màng ǵ tới ḿnh, nhưng cô gái xinh đẹp xuất thân thợ ảnh này bám riết Hitle đến cùng và dùng mọi thủ đoạn để gần gũi Quốc trưởng, tới mức Hitle phải coi Eva là vợ chưa cưới. Hai người đi lại với nhau khá lâu và cuối cùng Eva được sống chung với Hitle. Nửa đêm rạng sáng ngày 29 tháng 4 năm 1945, Hitle 56 tuổi cưới Eva 33 tuổi làm vợ. Lễ cưới tổ chức dưới hầm ngầm ở Beclin (Berlin), khi hàng chục ngh́n khẩu pháo của quân đội Liên Xô đang trút đạn xuống thủ đô nước Đức. Hôn lễ kéo dài có vài phút với sự chứng kiến của Bí thư đảng Quốc Xă Boocman (Bormann) và Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền Gơben (Goebbels). Một quan chức Toà Thị chính Beclin mặc quân phục làm người chứng hôn. Hitle và Eva Braun tuyên bố họ là người tộc Aryan thuần chủng, không mắc bệnh truyền nhiễm nào. Khi kư vào Giấy Kết hôn, mới đầu Eva viết “Eva Braun” sau đó sửa lại là “Eva Hitler, tên cha là Braun”. Sau nghi thức đó, hai người ra pḥng chính tiếp nhận lời chúc mừng của các tướng lĩnh và nhân viên. 1 giờ đêm, hai vợ chồng về pḥng riêng ăn sáng. Trong bữa ăn, chú rể nhắc lại quyết định tự tử của ḿnh, v́ hắn không thể chịu đựng được sự phản bội của các bạn chiến đấu thân thiết như Himle, Gơring (Goering) v.v... Sau đấy, Boocman, Gơben cùng hai nữ thư kư của Hitle được mời vào uống sâm banh và tṛ chuyện. Mọi người ôn lại các kỷ niệm cũ, về đám cưới của vợ chồng Gơben do Hitle làm chủ hôn.

Thế là Eva Braun đă được toại nguyện: cô từng bị các thuộc hạ của Hitle đưa ra khỏi hầm ngầm này, đến ngày 15 tháng 4 mới được trở về đây. Ḷng trung thành của Eva đă được đền đáp. Quả thật, hiếm có người phụ nữ nào dũng cảm và chung t́nh như thế: sau khi làm vợ Hitle được hơn 1 ngày, Eva Braun tự nguyện ra đi măi măi cùng chồng. 10 giờ sáng ngày 30 tháng 4, Eva lên mặt đất ngắm mặt trời lần cuối cùng. 3 giờ chiều, hai vợ chồng Hitle làm lễ cáo biệt mọi người. 3 giờ 30 phút, Eva Braun cắn vỡ một ống thủy tinh nhỏ tư đựng thuốc độc cyanide, Hitle cũng làm như vợ, ngoài ra c̣n tự đưa ṇng súng lục vào miệng ḿnh và bóp c̣. Hai người ra đi trên cùng một chiếc ghế xa lông dài dưới hầm ngầm.

Hitle c̣n có một người t́nh chung thuỷ khác là Magđa Gơben (Magda Goebbels), vợ của Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền Gơben. Từ thủa trẻ, Magđa đă yêu say đắm Hitle, nhưng sự đời run rủi thế nào, cuối cùng lại lấy Gơben và đám cưới của họ do chính Hitle làm chủ hôn. Tuy đă có 6 mặt con với Gơben, nhưng Magđa luôn tranh thủ mọi dịp để gần gũi người t́nh cũ. Trong thư gửi cho bạn, Magđa không dấu giếm: “Dĩ nhiên tôi vẫn yêu chồng ḿnh, nhưng t́nh yêu Hitle lớn hơn tất cả.” Một hầu cận của Quốc trưởng kể lại, mỗi khi trông thấy Hitle, bà ta xúc động đứng ngồi không yên. Hitle cũng rất thân mật với gia đ́nh Gơben. Ngày 22 tháng 5, khi Beclin bị quân đội Liên Xô vây hăm, hắn đă mời gia đ́nh Gơben đến sống dưới hầm ngầm với ḿnh, mỗi đứa trẻ được mang theo một thứ đồ chơi chúng thích nhất.

Cũng hôm ấy, Hitle chính thức tuyên bố với thuộc hạ là hắn quyết định sẽ tự tử. Magđa đă chân thành khuyên Hitle nên sống và trốn đi nơi khác, nhưng Hitle không nghe. Magđa cùng chồng bèn quyết chí để cả gia đ́nh ḿnh cùng chung số phận với Quốc trưởng. Bà nhờ một bác sĩ giúp t́m cách giết 6 đứa con của ḿnh trước, sau đó hai vợ chồng cùng tự tử. Chiều ngày 29 tháng 4, sau khi Hitle và Eva làm lễ thành hôn, vợ chồng Gơben đă tổ chức vũ hội cho lũ trẻ nhà họ. 3 giờ 15 phút chiều ngày 30, sau khi vợ chồng Hitle cáo biệt mọi người trở về pḥng riêng chuẩn bị tự vẫn, Magđa bất chấp lính gác ngăn cản, vẫn chạy sồng sộc vào gặp Hitle để khuyên lần cuối cùng nhưng Hitle vẫn quyết chết. Magđa khóc lóc rũ rượi chạy ra.

Hôm sau, tức ngày 1 tháng 5, lúc 5 giờ rưỡi chiều, Magđa cho các con ăn kẹo sô cô la có thuốc ngủ. Viên bác sĩ c̣n tiêm cho mỗi đứa một ống mooc phin, nói là ai cũng phải tiêm thuốc này. Khi lũ trẻ đă ngủ say, bà ta bỏ thuốc độc vào miệng chúng. Cả 6 đứa con của vợ chồng Gơben – đứa lớn nhất 12 tuổi, bé nhất 5 tuổi – đều chết trong giấc ngủ. 8 giờ 30 tối, bố mẹ chúng cũng tự vẫn bằng thuốc độc cyanide (có tài liệu nói Gơben ra lệnh cho lính hầu xả súng vào hai vợ chồng). Mối t́nh của Hitle với người t́nh chung thuỷ của ḿnh đă kết thúc bi thảm như vậy.

NGUYÊN HẢI



--------------------
lor]
Top
napal00
Posted: Aug 5 2008, 02:32 PM


BINH NHẤT
*

Group: Admin
Posts: 32
Member No.: 1
Joined: 30-July 08



Thời khắc cuối cùng của Hitler ở Berlin

Lời kể của bà Traudl Junge năm nay đă ngoài 80 tuổi, từng là thư kư riêng của Hitler và của nhà báo Nga A.Bevơ qua cuốn sách "Sự kiện Berlin 1945", với những chi tiết mới tiết lộ cho ta biết rơ hơn về thời khắc cuối cùng trong hầm chỉ huy của trùm phát xít Đức ngày 30/4/1945 và sự thật cái chết của Hitler diễn ra như thế nào. Dưới đây là nội dung lời kể của bà Traudl Junge.


Adolf Hitler.
Khi biết Hitler muốn tự sát, lực lượng an ninh quân đội SS đă chuẩn bị và tổ chức một bữa tiệc gọi là "liên hoan hoang dại" ngay tại quầy căng tin của ông ta… Khi đó tôi mới 25 tuổi…

Ngày 20/4/1945 là ngày sinh nhật lần thứ 56 của Hitler. Chiếc máy hát cũ kỹ rên rỉ bài "Những bông hồng đẫm máu kể cho ta nghe về hạnh phúc"… Mọi người uống sâm banh và nói cười rất to. Tôi cũng cười bởi không muốn khóc. Trong pḥng làm việc của Hitler rộng 3x4 m2 với trần thấp, chúng tôi nốc đồ uống. C̣n Hitle im lặng ngắm ḿnh. Khi chúng tôi hỏi ông ta có chuẩn bị rời Berlin không, ông ta nói: "Không! Tôi không thể làm như vậy. Tôi không phải là một linh mục có thể quên đi lời thề của ḿnh. Tôi phải giải quyết mọi thứ ở đây, tại Berlin, hoặc chết!". Chúng tôi câm lặng, sâm banh không c̣n vị ǵ. C̣n Eva Brao (người t́nh của Hitler) ánh mắt đầy lo lắng. Bà ta mặc chiếc áo choàng mới bằng gấm bạc. Trên đầu đă thực sự là địa ngục: Suốt ngày đạn bắn và đầy tiếng nổ, tiếng gầm rú… Tất cả chúng tôi giống như những thân h́nh bằng sáp vàng tự lừa dối bản thân… Gương mặt Hitler nom giống như mặt nạ chết. Ánh mắt lờ đờ, cái nh́n của ông ta không thu nhận được ǵ, không hướng về ai, ông ta nói bằng giọng ra lệnh: "Sau 1 giờ sẽ có máy bay chở các anh xuống miền Nam. Tất cả sẽ mất, không c̣n hy vọng".

Tôi không cảm thấy ǵ – bà Junge kể tiếp - Bức chân dung "Phriđich vĩ đại" (Chân dung của Hitler) bị xô lệch, c̣n trên áo ngoài của Hitler là những vết bẩn. Mọi thứ trở nên ngày một cách xa. Eva Brao ôm lấy ông ta bằng cả hai tay và cười với ông ta như cậu con trai bé bỏng: "Anh biết là em sẽ ở lại với anh…". Và đôi mắt Hitler bắt đầu sáng lên. Ông ta hôn lên môi Eva… Hitler lại lẻn đến với những con chó của ḿnh đang ở trong một toa-lét. Sau đó ông ta ra ngồi trên chiếc ghế đá nhỏ ngoài hành lang với con chó nhỏ trên đùi. Eva như mọi ngày ăn vận rất cẩn thận đă phát hiện những vết bẩn trên chiếc áo khoác màu xám của Hitler: "Nh́n này, anh bị bẩn hết rồi! Anh không được làm như lăo Phrích già nua, nh́n "không ngon" tí nào!". Hitler cự lại: “Nhưng đây chính là áo làm việc của anh. Anh không thể mặc tạp dề!"….


Traudl Junge.
Tôi bỗng thấy cảm thông với Hitler. Ông ta là người cô đơn, tan nát, bị lật đổ từ đỉnh cao và tuyệt vọng. Hitler nh́n chúng tôi: "Tôi muốn các tướng lĩnh của tôi cũng dũng cảm như các anh". Rồi Hitler chậm răi rời khỏi pḥng của ḿnh đến với các sĩ quan: "Các ngài, hết rồi! Tôi sẽ tự sát. Ai muốn đi đều có thể đi. Quư vị có thể tuỳ chọn. Tôi không muốn rơi vào tay địch dù sống hay chết. Khi tôi chết rồi, xác tôi phải được thiêu để không nhận diện. Tốt hơn hết là bắn thẳng vào miệng, đầu óc sẽ vỡ tan và không c̣n cảm giác ǵ hết". Eva th́ nói: "Tôi muốn thân h́nh của tôi vẫn đẹp. Tôi sẽ uống thuốc độc…". Và, bà ta lấy ra từ trang phục lịch lăm của ḿnh một viên nhộng nhỏ chứa đầy xianit kali: "Có đau lắm không?". Himle liền đưa cho Hitler 10 viên đạn. Sau bữa ăn trưa, ông ta đích thân tặng riêng mỗi người 1 viên: "Tôi rất tiếc không có quà tử tế cho các anh lúc chia tay!".

Ngày 28/4, Hitler gọi thư kư riêng của ḿnh đến hỏi: "Khoẻ không, con gái? Tôi muốn đọc cho cô chép vài điều". Trong pḥng họp, khi cô gái muốn mở máy đánh chữ, Hitler ra lệnh: "Hăy dùng tốc kư!". Rồi Hitler bắt đầu đọc cho cô chép di chúc chính trị. Đó là văn kiện cuối cùng của "Đế chế vĩnh cửu", trong thực tế tồn tại chỉ 12 năm. "….Trông có vẻ thờ ơ và hầu như máy móc" – Traudl Junge nhớ lại - nhà lănh đạo bắt đầu đọc những lời giải thích, những cáo buộc và các mệnh lệnh. Rồi ông bổ nhiệm một nội các mới. Sau đó Hitle im lặng chốc lát và bắt đầu đọc di chúc riêng. Trong khi đó chốc chốc căn hầm lại rung lên v́ lựu đạn của Hồng quân nổ ở các khu vực lân cận...

Qua lời của ông chủ, Traudl Junge hiểu ra rằng, ông ta muốn làm lễ cưới với người t́nh lâu năm Eva rồi sau đó cả hai cùng kết liễu đời ḿnh. Lực lượng an ninh quân đội SS đă tổ chức bữa tiệc "liên hoan hoang dại" ngay tại quầy căng tin của ông ta. Một cơn sốt t́nh dục thực sự. Khắp nơi, những cơ thể man rợ nằm trong những tư thế khêu gợi, thậm chí ngay trên ghế của nha sĩ. Nhiều người cởi bỏ quân phục. Lính SS bị "đói gái" do hậu quả của "lệnh cấm đặc biệt" vây quanh những phụ nữ trong hầm, quyến rũ họ như thể muốn ăn tươi nuốt sống. Bao trùm lên tất cả là cảnh "pha trộn giữa chứng loạn thần kinh và chịu đựng"...



Trong những thời khắc cuối cùng như thế, ngay cả chữ kư của Hitler cũng không thể đọc được do tay ông ta đă quá run. Khi 6 đứa trẻ từ 5 đến 12 tuổi là con Bộ trưởng Tuyên truyền Gơben được dẫn vào hầm, mọi người hiểu rằng đă đến hồi kết thúc. Chúng đều bị đầu độc. Hầm chỉ huy bị phá vỡ tung. Khi một phát súng bất th́nh ĺnh nổ, vang mạnh và gần đến nỗi tất cả chúng tôi đều câm lặng. Lúc đó là vào khoảng gần 12h30 trưa (30/4/1945). Viên sĩ quan tuỳ tùng của Hitler là Ôttô Gunsơ, sặc mùi xăng, xuất hiện sau đó: "Xác ông ta sẽ được thiêu". Cánh cửa pḥng của Hitler mở ra: Trên bàn có khẩu súng ngắn, cạnh đó là chiếc khăn quàng đỏ bằng phin nơn, c̣n trên sàn ánh lên vỏ đạn đồng thau - ống đựng thuốc độc. Trên ghế là máu của Hitler. Mùi hạnh nhân cay nồng làm tôi kinh tởm. Chúng tôi vội quấn đầu Hitler vào chăn, nhấc xác ông ta lên công viên. Chúng tôi đặt cả hai xác cạnh nhau trong một hố bom nằm cạnh lối xuống hầm vài bước chân. Gơben và các tướng lĩnh giơ tay chào "Hây lơ Hitle" khi xác Hitler bên cạnh xác Eva cùng con chó bẹcgiê được thiêu trong hố bom. Chúng tôi tưới xăng lên xác. Tôi đứng từ lối vào căn hầm, ném tới một nùi giẻ châm lửa… Xác của Hitler và Eva được đốt bằng xăng. Riêng hàm răng của Hitle sau đó đă được chuyển về Moscow trong một chiếc hộp trang điểm rẻ tiền màu đỏ theo đường dây của Cục T́nh báo Smers. Xác Hitler, một phần thành tro, một phần được chôn tại căn cứ quân sự ở Mađenbuôc. Đến năm 1990, phần c̣n lại mới được đào lên thiêu huỷ và đổ vào hệ thống nước thải…

Năm nay tôi đă 81 tuổi – bà Traudl Junge kể rồi nói tiếp – tôi quay về chốn cũ, bổ sung cho ḿnh cảm xúc tội lỗi, buồn chán, đau thương… Nhưng đó là sự thật… về thời khắc cuối cùng – ngày tàn của Hitler và chủ nghĩa phát xít….

(Theo Sự kiện và Nhân chứng số 113


--------------------
lor]
Top
0 User(s) are reading this topic (0 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:


Topic Options


<% STATISTICS %>
Hosted for free by InvisionFree (Terms of Use: Updated 7/7/05) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.2010 seconds | Archive