Administrator
  
Group: Admin
Posts: 55
Member No.: 1
Joined: 23-February 04

|
Bài Ca Cơm Bụi Sinh Viên
Vì Sao Gọi Là Cơm Bụi Một hảo hán giang hồ mê chơi quên quê hương rửa tay gác kiếm về sống đời lương thiện mà lòng vẫn mơ những nẻo đường cát bụi. Nhớ đến những bữa cơm lúc đói lúc no gần cả cuộc đời bèn lập ra một cái quán, chuyên phục vụ những kẻ giang hồ thất cơ lỡ vận, hoặc vừa ra tù hay vì thua bạc. Ai như vậy cứ vào đây ăn uống tùy thích xong rồi đút tay túi quần. Ra về không phải trả tiền, thậm chí không cần chào chủ quán. Dù hạt gạo hẩm nhạt hoét. Thịt mỡ bèo nhèo nấu với dưa khú chua lòm. Dù vài hạt lạc rang với chén rượu đắng, họ vẫn thấy ngon miệng mà lòng hàm ơn chủ quán. Dân giang hồ vốn trọng nghĩa khinh tài, được giúp một nắm khi đói sẵn sàng trả một gói khi no. Vì vậy, khi kiếm được món tiền đầu tiên thảy đều quay trở lại trả nợ, có khi gấp cả chục lần số tiền phải trả. Dân thường không ai dám vào quán đó. Họ thì thào, quán ấy của dân bụi đời, ăn chịu, rẻ tiền. Nó là cái giả thuyết không phải là duy nhất về gốc gác của "cơm bụi".
Bây giờ thì có dăm bảy đường cơm. Cơm phòng máy lạnh có người chắp tay đứng phục vụ thì không kể. Cơm bình dân mà cửa hàng sáng choang rộng rãi vẫn quá sức người nghèo. Dưới cơm bình dân là cơm bụi, thứ cơm được nhiều nhất với số tiền rẻ nhất, ăn cốt lấy no chứ không có chất dinh dưỡng. Gần các trường đại học, cơm bụi được mọc lên như là sự đồng hành với các giảng đường. Xì xụp dãy quán úp mặt xuống đất, ngổn ngang bàn ghế và đầy chật người. Những cô tú cậu tú ôm theo những quyển sách dày cộm líu tíu ra vào nơi đây. Những người thành đạt sau này có ăn cơm ở khách sạn hay các nhà hàng sang trọng chắc cũng không thể nào quên nổi quán cơm bụi thuở hàn vi. Vinh quang thay là cơm bụi.
Rẻ, Nhiều và... Ngon "Cho cháu ba trăm cơm, hai trăm rau, ba trăm đậu, hai trăm canh". Bà chủ quán ngước mắt nhìn lên vẻ hơi ngạc nhiên rồi lại cúi xuống bàn thức ăn hì hục gấp gấp, thái thái. Trả một nghìn đồng xong, cô gái bê khay cơm, cũng đủ bát to đĩa nhỏ ra bàn ngồi ăn nhẩn nha. Thỉnh thoảng cô chúm đôi môi xinh xắn lại, xuýt xoa vì ớt cay. Rồi cô nhón tay chan canh, thứ nước canh trong veo. Nhìn đôi tay nhỏ nhắn có ngón út cong cong như cánh của một loài hoa lan đang cầm đũa gắp những cọng rau xanh trong chiếc đĩa trắng, người ta nghĩ cô đang thưởng thức một bữa đại tiệc. Nhưng không, cô là sinh viên, hôm nay chỉ có một nghìn để ăn cơm. Ở các nhà hàng sang trọng, trước khi ăn đều có khăn lạnh để khách lau tay. Một lần lau như vậy nhìn bảng giá thấy ghi 2.000 đồng, số tiền đủ để ăn một bữa cơm bụi của sinh viên. Thế mới biết cơm bụi rẻ thế nào. Với số tiền một bát phở, bạn có thể mua cả cơm, thịt, cá, rau, đậu... bày đầy một bàn. Vào dãy quán gần Ðại Học Sư Phạm Hà Nội, bạn sẽ thấy các nữ sinh viên ăn những bữa cơm 1.500 đồng đến 2.000 đồng mà vẫn kêu sợ... béo. Vào ngày lễ thánh Valentin, các chàng sinh viên phải bấm bụng bỏ ra 10.000 đồng để mua một bông hồng tặng bạn gái mà khi ăn cơm thì cố bỏ món canh để bớt 500 đồng. Cơm bụi sinh viên khác cơm bụi khác là ở chỗ đó. Vậy nên các chủ quán đều cố nghĩ cách làm sao có nhiều món nhất mà lại vẫn rẻ nhất. Thanh đậu hũ cỡ 2 ngón tay xắt ra làm ba làm bốn. Miếng thịt thái rõ khéo, có đủ cả bốn cạnh vuông mà ai có hàm răng đều đặn mới có thể cắn làm đôi. Có cả thịt gà chặt lẩn mẩn như băm. Có cả cà muối bán từ 2 quả một. Cái nem toàn miến với giá đỗ rán lên cũng thơm phức giòn tan. Món duy nhất không mất tiền là nước mắm cũng trong hơn, nhạt màu và ít mùi vị hơn. Không sao, nó vẫn mặn và có cả ớt đỏ, ớt vàng ngâm tăng thêm sức nóng. Món nào cũng rẻ, bán từ hào lẻ bán đi. Có thể mới chiều được cái khó tính của sinh viên, nay muốn này, mai muốn nọ mà tiền thì vẫn thế. Người ăn cơm nhà quen vào ăn vài bữa là không chịu nổi. Thế mà sinh viên vẫn ăn, và còn thấy ngon. Mà ngon là phải. Sức mười tám đôi mươi, ngày vài ba lần ăn, mỗi lần vài lưng cơm, thức ăn thì thiếu chất, cơm bụi đủ ăn là hạnh phúc lắm rồi. Một câu nói đùa : "Sinh viên là loại động vật phàm ăn, nó ăn tất cả thứ gì nhìn thấy trên bàn ăn, trừ bát đũa".
Cái Chết của Con Ruồi Một con ruồi thoát chết kể chuyện : "Tớ đang bay thì thấy trời bỗng trong xanh, nước cũng trong xanh bèn lao nhanh hơn, nào ngờ rơi vào bát canh của một anh sinh viên. Anh ấy lấy 2 ngón tay nhón cánh tớ giơ lên, mút mút nước canh ở người tớ rồi quảng tớ ra đường"... Nói thế là đùa cho vui, nhưng không phải sai hoàn toàn. Cùng với giá tiền thấp nhất, thì hàng cơm bụi cũng là hàng mất vệ sinh nhất. Lý do đầu tiên là thiếu nước. Nhiều hàng cơm phải cho nước vào can và chở bằng xích lô mang đến. Hàng khá hơn thì có cái bể. Mà ngay cả có đủ nước thì nước vẫn đen ngòm trong các xô chậu rửa bát. Ðôi lúc cầm cái bát nhờn mỡ giơ lên thấy cả dấu bàn tay bà chủ đen sì. Trên nền nhà la liệt giấy ăn, xương xẩu. Dấu giày in trên nền quán nhơm nhớp. Mùi mồ hôi, mùi khói than, mùi thức ăn quện với mùi nước mắm xông lên nồng nặc trong một không gian chật hẹp, bức bối giữa trưa hè. Bà chủ quán mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả lưng áo, thản nhiên đưa tay ra sau gãi mông sồn sột, rồi lại thản nhiên thò tay bốc thức ăn cho sinh viên. Phía sau một chị đang sục tay vào chậu nước nhúng nhính mỡ, lều phều rau canh còn sót lại. Ðó là rửa bát. Khách khứa vẫn xì xụp nhai nuốt. Một ả ruồi háu ăn lao rầm vào bát nước chấm giẫy giụa bơi. Chị rửa bát rửa xong lau bát bằng một cái khăn nhão nhoẹt ra vì bẩn. Rời đĩa lòng lợn, ruồi tôi lượn lờ cùng đồng bọn quanh quán và phát hiện thấy cái toa-lét bí mật ở giữa bếp trong. Nó là một cái lỗ, bình thường được che đậy bằng một chậu nước lớn. Người khác lại vào. No nê, đàn ruồi đuổi nhau vi vút trong quán như nhà của chúng. Tôi bay từ đại học này sang đại học khác. Ðâu đâu cũng gặp những bàn thức ăn bày sẵn cho ruồi xơi trước, những bàn tay toàn mỡ và những chiếc khăn lau bát nhão nhoẹt. Thế nhưng, người ta vẫn ra vào, và rất nhiều các cô cậu gọi chủ quán là U.
Vẫn Là Miền Ðất HứaCác U chủ quán không thể phục vụ tốt hơn với số tiền của sinh viên. Còn sinh viên thì không thể có nhiều tiền hơn để đi ăn chỗ khác. Mỗi quán cơm bình thường ngày bán được bảy tám trăm ngàn cả vốn lẫn lãi. Thế mà nhiều quán tiền nợ lên đến năm bảy triệu đồng. Có nhiều cậu sinh viên trông rõ hào hoa phong nhã mà phải chịu đứng cúi đầu nghe U chủ quán mắng vì thiếu nợ. Tôi bỗng nghĩ nếu có U chủ quán nào giữ lại cuốn sổ nợ lem nhem mỡ ấy nhỉ ? Sau này biết đâu có cô cậu nào nổi tiếng, chìa cuốn sổ ấy ra thì vui biết mấy. Nhưng mà chủ quán nào cũng muốn đòi nợ gạch tên đi cho xong mà còn khó. Thế nên giáp tết, giáp hè, các chủ quán ra quân vào các ký túc xá đòi nợ như công an tìm tội phạm. Chạy như chạy nợ, trốn như trốn nợ, đòi như đòi nợ,... Nợ đã là một từ biểu cảm được sinh viên đem ra so sánh với mọi thứ là vì thế. Rẻ đến thế, mất vệ sinh đến thế mà còn nợ, thì còn đâu mà mơ tưởng đến điện thoại cầm tay, đến máy vi tính nối mạng Internet, để phục vụ cho việc học hành.
Vậy mà trên giảng đường họ vẫn phải học và thi môn chủ nghĩa xã hội, lịch sử đảng CSVN và giờ lại thêm cả tư tưởng Hồ Chí Minh, thì không biết tuổi trẻ Việt Nam sẽ đi về đâu !!!
|