Statistics - Top 6
News
Top Nhiều bài Thành viên mới Bài viết gần đây
Loading...
Loading...
Loading...
Pages: (7) [1] 2 3 ... Last » ( Go to first unread post ) Reply to this topicStart Poll

 Yoosu, 02/09/07 Yoosu
susu_love
Posted: Sep 2 2007, 07:00 PM


Susu love Junsu ^o^
Group Icon

Group: Admin
Posts: 569
Member No.: 198
Joined: 16-August 07



Title: Yoosu
Author : Cool_1312
Translator: Susu_love + linh_kangin (ở một vài chap sau)
Disclaimer: cái nè th́ mail hỏi tác giả nha
Pairing: Yoosu, a little YunJae, ?Min......
Category: mild yaoi, romance angst
Rating: PG-15
Status: On going
Summary: có thể ở hai chap đầu th́ mọi người sẽ không thích các nhân vật trong fic nè lắm (hồi đầu Susu cũng thế nhưng giờ th́ mê mệt fic nè rùi rồi), h́nh ảnh các nhân vật cũng khác đôi chút các fic thường đọc (nhất là Chun với Min). Couple của Minnie th́ về sau mới xuất hiện .


Link to fic: Clickie






(Posted Image)











Forewords

FLASHBACK:


”XIAH JUNSU, đứng dậy và đem chỗ quần áo bẩn đi giặt đi!”, Jae nói vọng ra từ bếp.

Su thở dài. Jae hyung luôn giống ‘mommy’ trong một gia đ́nh. Cậu thực sự cũng không quan tâm nhiều tới điều đó. Làm thế nào mà hyung ấy ở trong bếp suốt ngày để chuẩn bị bữa ăn? Cậu biết là ḿnh sẽ không thể như thế. Nhưng đôi khi điều ấy lại trở nên phiền phức. Không, mà là vô cùng phiền phức. Hyung ấy luôn muốn mọi thứ trong nhà phải sạch bong. Aish....

‘JUNSU’

‘Em tới đây’ – Cậu đáp lại đầy ngao ngán.

Cậu rời mắt khỏi màn h́nh PC và ôm lấy giỏ quần áo. Lê từng bước vào bếp. Bước qua pḥng khách, cậu liếc nh́n vào trong và gần như chết sững. Vô t́nh cậu đánh rơi cả giỏ quần áo xuống sàn.

‘I love you, Junsu’

Từng từ một được viết lên những cánh hoa hồng. Chúng được rải xuống dưới sàn. Cậu há hốc miệng v́ kinh ngạc bởi vẻ đẹp của chúng. Bất giác, một cánh tay ṿng qua eo Su và ai đó ôm lấy cậu từ đằng sau. Cậu cảm nhận được hơi ấm từ người đó.

‘I love you too, Yoochun...’ - Cậu th́ thầm.

Cậu cảm thấy được anh khẽ cười khi nghe những lời đó. Không từ ngữ nào có thể đem ra diễn tả được cảm xúc của cậu lúc ấy. Và họ nh́n xuống những cánh hoa. Cậu không thể nói ra rằng cậu hạnh phúc biết chừng nào. Cậu cất giấu những cảm xúc này ba tháng rồi. Cậu đă từng không dám nói với Yoochun, bởi cậu lo sợ nó sẽ phá hoại mối quan hệ hiện giờ. Chuyện ǵ sẽ xảy ra với DBSK nếu như anh từ chối cậu? Nhưng giờ cậu biết anh cũng có những cảm giác giống cậu. Cậu cảm thấy cứ như là sức nặng của cả thế giới này đang đè lên vai cậu vậy....

‘I love you, Junsu ah....Anh không muốn phải chia sẻ em với bất ḱ ai hết. Em thuộc về anh....now and forever.....’ - Chun nói và cái ôm được xiết chặt hơn.

Su khẽ gật đầu. Cậu như bay bổng khi nghe những lời anh nói. Thở thật sâu, Su lại nh́n xuống những cánh hoa. Nhưng cậu sẽ không thể biết được rằng tính sở hữu của anh chính là nguyên nhân...... Những lời nói ấy sẽ giam giữ cuộc sống của cậu ngay từ khoảnh khắc này. Và cậu sẽ phải sống một cuộc sống mà cậu không hề mong muốn...........














Cậu tỉnh dậy vào buổi sáng hôm sau với cảm giác hạnh phúc lâng lâng trong ḷng. Cậu nhớ lại lời nói của Chun ngày hôm qua và nhảy ra khỏi giường v́ hạnh phúc. Với nụ cười trên môi, Su vừa bước tới pḥng tắm vừa hát ‘Hug”. Cậu bước ra khỏi pḥng, đi tới bàn ăn và ngồi vào chỗ quen thuộc. Jae nh́n cậu nhóc với một nụ cười hạnh phúc và một cái gật đầu. Hyung ấy chắc đă biết chuyện hôm qua. Cậu chắc mẩm rằng mọi người đều đă biết về mối quan hệ giữa cậu với Chun....

‘Good morning, hyung’ – Min hét vào tai Su.

‘Changmin, đây là lần thứ bao nhiều rồi hyung bảo là đừng có làm như vậy nữa’ - Cậu hét lên với thành viên nhỏ nhất trong DBSK.

Hét lên đầy giận dữ, cậu đuổi theo thằng nhóc chạy quanh bàn ăn. Jae nh́n chúng kèm theo một nụ cười. Đồng ư rằng Min là nhỏ nhất nhưng cậu thề rằng Min là đứa chạy nhanh nhất trong tất cả mọi người.......

‘Lại đây nào mấy nhóc, ăn sáng đi không th́ chúng ta sẽ tới trường muộn mất’ - một giọng nói vang lên.

Cậu ngừng đuổi theo Changmin và nh́n Yunho hyung. Yunho mỉm cười và tiến lại gần Jae kèm theo một nụ hôn ngọt ngào....

‘Urgh, hyung, em vẫn chưa có bữa sáng mà!’ – Minnie phụng phịu.

Su quay lại chỗ ngồi quen thuộc. Ai đó ngồi ngay cạnh Su và quay sang nh́n cậu. Yoochun đang nh́n cậu........

‘Tốt thôi....’ Su định nói nhưng rồi lại im bặt khi bắt gặp ánh mắt của anh.

Ánh mắt anh lạnh lùng và dường như đang giận dữ một điều ǵ đó. Cậu rùng ḿnh khi nh́n vào ánh mắt ấy. Anh quay trở lại với bữa ăn của ḿnh. Su thở nhẹ. Gạt những cảm giác bất an đó qua một bên, Cậu trở lại với bữa ăn của ḿnh.

‘Yunho hyung!’ – Minnie nói mà miệng đầy thức ăn.

‘Changmin, đă bao nhiêu lần rồi hyung bảo nhai hết rồi nói cơ mà’ – Jae nói với ánh mắt không vừa ḷng.

‘Oops... sorry mommy!’ – Min cười toe.

Cậu cười khi nghe Min nói.

‘Vậy Yunho hyung là daddy! - Cậu nói và cười với Changmin

Bất chợt cà phê trong miệng Yunho bị phun ra ngoài với vận tốc tên lửa. Changmin vỗ nhẹ vào lưng Yunho. Mọi người cùng cười phá lên...

‘Muốn-nn nó-i ǵ đâyy?’ Yunho vừa nói vừa lườm Changmin.

‘Em biết là cả hai người dành nguyên buổi tối cho nhau mà....’ – Min nh́n Jae nói.

Cậu ngừng ăn và quay qua nh́n Min. Tṛ đùa này thật thú vị. Mọi sự chú ư đều đổ dồn vào Changmin....

‘...nhưng lẽ ra hai hyung đă có thể để ư tới đứa em này một chút?’ – Min nói và bật cười lớn hơn – ‘...Ư em là làm sao em tập trung học được khi cứ nghe thấy tiếng Jae hyung rên rỉ? Em cần tập trung học cho ḱ thi sắp tới, hyung ah!’

Min quay qua nh́n Su và cả bọn lại cười phá lên. Jae bắt đầu đỏ mặt trong khi Yunho tránh cái nh́n của tất cả mọi người. Đây thật sự là một tṛ đùa thú vị để bắt đầu một ngày mới. Phải nói ra một sự thật là Min và Su là những con quỷ nghịch ngợm trong gia đ́nh này, luôn ṭ ṃ trước vấn đề của người khác...

‘Điểm 100 cho tṛ chơi thú vị với Jae và Ho hyung.’ – Su nói với Min.

‘Thanks Junsu hyung’ – Min nói và tất cả lại cười phá lên.














Sau bữa sáng, Su quay lại pḥng để chuẩn bị tới trường. Cậu bước tới mở tủ quần áo. Bất th́nh ĺnh, cậu nghe thấy tiếng cửa cọt kẹt. Đinh ninh đó là Changmin, cậu xoay người lại nhưng trái với suy nghĩ.......

Cậu quay lại và nh́n thấy Yoochun. Anh đẩy mạnh cậu vào tường. Yoochun hơn cậu một tuổi v́ vậy mà cậu có thể tưởng tượng được sẽ đau như thế nào khi anh làm như vậy. Lưng cậu như muốn hét lên v́ đau. Cậu nh́n anh bằng ánh mắt sợ hăi.

‘Sao-o lạiiiiiii gi-ận dữ như vậ-yyy, Chunnie?

‘Đừng có gọi là CHUNNIE khi mà em cứ tán tỉnh người khác như thế? – Yoochun nói bằng giọng lạnh lùng.

‘Tán tỉnh?’

‘Sao em lại quá thân mật với Changmin như thế? Cậu ta là bạn trai hay là cái ǵ khác của em vậy?’

Cậu nh́n xuống. Anh đang giận v́ cậu không để ư tới anh suốt bữa sáng? Anh nâng cằm cậu lên để cậu nh́n thẳng vào mắt anh.

‘Như-ng bọ-n emm chỉ đ-ang cố trê-u haiii hyu-ng ấy thôi mà......’ – Su trả lời một cách rụt rè.

‘Chun không thích điều đó, hăy ngừng ngay việc thân mật với Changmin bởi v́ anh ghét như vậy!’ – Anh nói và bóp tay cậu chặt hơn. Cậu giật ḿnh v́ cảm giác đau đớn.

‘Yoochun...... đau.......’

‘Tốt, em sẽ c̣n cảm thấy đau nếu như anh c̣n nh́n thấy em tán tỉnh Changmin một lần nữa’ – Yoochun nói và thả tay ra sau khi xiết tay cậu thật chặt trước khi bước ra khỏi pḥng.

Cậu ngồi bệt xuống sàn, nước mắt lăn dài trên má. Tại sao anh lại hành động như thế? Cậu nh́n vào vết bầm tím. Ngày mai nó sẽ là một vết sẹo. Cậu đứng đấy và bước đi, nhớ lại những điều khủng khiếp vừa diễn ra. V́ sao anh lại trở nên quá ích kỉ?

This post has been edited by tsuki on Jan 22 2008, 08:08 AM
PM
Top
susu_love
Posted: Sep 2 2007, 07:06 PM


Susu love Junsu ^o^
Group Icon

Group: Admin
Posts: 569
Member No.: 198
Joined: 16-August 07



CHAP 1: CƠN ÁC MỘNG TIẾP DIỄN.....



Sợ hăi. Đó là đ́ều duy nhất cậu cảm thấy lúc này. Không ai biết những ǵ diễn ra trong pḥng cậu sáng nay. Cánh tay tuy đau nhưng cậu vẫn tới trường. Mọi thứ giữa cậu và Yoochun đă thay đổi và cậu cảm nhận được điều này. Cố quên đi sự sợ hăi, cậu mở cửa.

‘Junsu hyung’ – Min gọi.

Cậu lo lắng, nhớ lại những lời đe dọa của Yoochun. Cậu khẽ vẫy tay với nó rồi bước ra cửa. Trong một vài tích tắc, cậu chợt chạy thật nhanh để thoát khỏi ngôi nhà ấy. Cậu không biết v́ sao ḿnh làm như vậy, cậu cứ chạy cho đến khi tới trường. Cố lờ đi những cái nh́n khó hiểu của mọi người, cậu bước qua cổng trường và đi vào lớp học. Trong lúc suy nghĩ mông lung, Changmin đă bắt kịp cậu...

‘HYUNG’ – Min nói và đập vào vai cậu.

Cậu quay lại và thở nhẹ. Có lẽ là may mắn v́ Jae hyung, Yunho hyung và tất nhiên là cả Yoochun đều học đại học năm thứ nhất. V́ vậy mà cậu và Changmin có thể nói chuyện với nhau thoải mái hơn.

‘Sao hyung cứ chạy suốt đường tới trường thế?’ – Min nói kèm theo cái nh́n ngờ vực.

Cậu không trả lời mà chỉ nh́n quanh lớp nghĩ miên man về một điều ǵ đó...

‘Em nhớ bà giáo viên quỷ quái đó chứ?’

‘Vào lớp nhanh lên!’ – Min nói với một nụ cười đầy ẩn ư.








‘JUNSU, CHANGMIN’ – bà giáo viên già hét lên.

Changmin nh́n về phía Junsu và trưng ra bộ mặt thật thà nhất có thể. Điều này chỉ chứng minh rằng tṛ nghịch ngơm của chúng dă thành công. Nó kéo tay Junsu đi lên trước lớp. Tṛ vui bắt đầu....

‘Vâng!’ Junsu trả lời với khuôn mặt chế giễu.

‘Sao cậu dám...’ – Junsu có thể thấy rơ rằng bà giáo viên già đang cố kiềm chế cơn giận của ḿnh.

‘CUỘC CHIẾN ĐỒ ĂN BẮT ĐẦU’ – Min hét lên giữa lớp.

Junsu và Changmin lại đằng sau bàn giáo viên và......một cái bánh nướng đă đáp trúng vào khuôn mặt của bà giáo già tội nghiệp. Junsu bốc một nắm quả cherry và ném vào bà giáo viên. Không thể tưởng tượng nổi là tṛ chơi này lại thú vị đến thế. Chúng đi xuống phía cuối lớp và nh́n đám học sinh bắt đầu ném đồ ăn vào nhau. Đám học sinh xuống canteen và lại tiếp tục tṛ chơi quái quỷ ấy.

‘Hey, anh có nghĩ rằng bọn họ đủ can đảm để ném mấy cái bánh đó vào mặt chúng ta không?’ – Changmin hỏi Junsu

‘Họ dám ư?’ – Junsu nh́n Changmin bằng cái nh́n đầy đe dọa.

‘HỌC SINH LỚP 4E2, NẾU MẤY NGƯỜI DÁM NÉM NHỮNG CÁI BÁNH ĐÓ VÀO CHÚNG TÔI, MỌI NGƯỜI SẼ CÓ BỮA TRƯA MIỄN PHÍ TUẦN NÀY!’ – Changmin có hét thật to để cả lớp có thể nghe thấy.

‘CHOIKANG CHANGMIN, CẬU.....’ – Junsu không thể kết thúc câu nói của ḿnh bởi một cái bánh đă bay thẳng vào mặt cậu.

Changmin cười lớn trong khi Junsu đang cố gạt cái bánh mà đứa bạn cùng lớp vừa ném vào họ. Bỗng cậu nhóc ngừng cười khi cảm thấy có một cái bánh khác đang bay tới từ đằng sau. Cậu quay lại nh́n kẻ vừa ném cái bánh đó th́ bất chợt nh́n thấy nụ cười mà Junsu dành riêng cho cậu. Ư muốn trả thù khiến Changmin cầm chiếc bánh trên bàn và ném thật mạnh vào kẻ lúc này nhưng một lần nữa điểm đến lại là khuôn mặt của.......Junsu.

‘CHANGMIN.....’ – Junsu hét lên.

Oh man, tṛ chơi này thật tuyệt!








Bây giờ là 5.30 chiều. Đă tan học từ lâu nhưng họ lại kẹt trong cái ngôi trường ngu ngốc ấy, cố gắng lau dọn băi chiến trường. Cậu nh́n Changmin bằng một ánh mắt giận dữ nhưng nó càng làm cho Changmin cười lớn hơn...

‘Chúng ta phải làm thật sao?’ - Cậu nói và nh́n khắp lớp một cách ngao ngán.

‘Không, không cần làm ǵ hết!’ – Changmin nói một cách đầy ẩn ư và nh́n đồng hồ

5...4...3...2...1...

Cậu nh́n Changmin đầy chán nản – ‘Nó đang nghĩ cái ǵ trong đầu vậy?’ - Một lát sau, năm học sinh lần lượt vào lớp và họ bắt đầu dọn dẹp băi chiến trường...

‘Hyung, đó là một trong những đặc quyền của những chàng trai nổi tiếng nhất trường!’ – Changmin nói kèm theo một nụ cười măn nguyện. Cậu lắc đầu.

‘Vậy ngày mai th́ sao?’ - Cậu nói với một nụ cười gian xảo.

‘Mai sẽ là ngày của những tṛ chơi kinh điển..’ – Changmin nói và cậu biết rằng nó sẽ chẳng hé răng cho đến khi ngày mai thực sự bắt đầu.

Hai người ngồi xuống cuối lớp và nh́n những anh chàng đáng thương đang lau dọn...

‘Hyung này, em sẽ kể chuyện hôm nay cho Chun hyung và hai hyung kia.....chắc chắn rằng họ sẽ không thể ngừng cười được đâu’

Cậu giật ḿnh khi nghe nhắc tới tên Yoochun. Cậu vẫn nhớ những lời đe dọa của Yoochun. Anh nói với cậu.....không.....không được phép thân mật với Changmin. Sự sợ hăi bắt đầu xâm lấn con người cậu và mặt cậu chợt tái đi.

‘Junsu hyung’ – Changmin gọi cậu khi bỗng nhiên thấy khuôn mặt anh ḿnh trở nên xanh xao.

Cậu cố thoát khỏi những suy nghĩ ấy và nh́n đứa em ḿnh.

‘Hứa với hyung là sẽ không kể chuyện này cho bất cứ ai cả!’ - Cậu nói trong khi tay nắm chặt lấy tay của Changmin.

‘Tạ-i saooo? HYUNG, đừng có nắm chặt tay em, đau quá!’ – Changmin thét lên.

Khi nghe thấy tiếng hét của Changmin, cậu thả tay ra và lí nhí xin lỗi. Changmin nh́n Junsu bằng ánh mắt khó hiểu và hứa là sẽ không nói cho bất ḱ ai biết. Cậu bớt căng thẳng hơn và nh́n lại lớp học – ‘Yoochun sẽ không biết....’

‘CHOIKANG CHANGMIN, XIAH JUNSU HAI CẬU ĐANG LÀM CÁI G̀ VẬY?’ - Cậu giật ḿnh khi nh́n thấy bà giáo viên.

Thật tồi tệ..........









‘Em...và cái tṛ đùa ngớ ngẩn của ḿnh.......’ - Cậu nói với Changmin trên đường về nhà.

‘Nhưng hyung cũng phải công nhận rằng cái tṛ ném bánh đó rất là thú vị!’ – Changmin cười gian.

Tuy là không tham gia nhưng cậu cũng gật đầu v́ điều đó. Tṛ đùa đến từ những cái bánh....Cậu sẽ không thể quên nó. Cả hai cùng bước vào nhà với khuôn mặt cười tươi hớn hở. Họ cùng bước tới pḥng khách và cảm thấy ớn lạnh. Yoochun, Yunho và Jaejoong đang ngồi một cách im lặng. Hiếm khi lại thấy họ cùng ngồi ở đây. Mọi khi, Yunho và Jae hyung đang ở trong pḥng riêng của họ, làm những ‘việc linh tinh thường ngày’.

‘Hyungs, có chuyện ǵ vậy? Hôm nay chúng ta có buổi biểu diễn phát trên TV ah? – Changmin từ từ tiến lại gần.

‘Thầy hiệu trưởng vừa điện tới...’ Yoochun nói giọng lạnh lùng và cậu cảm thấy run – ‘....ông ấy nói về tṛ nghịch ngợm của hai đứa ở trường...’

‘Oh....chuyện đó.....’ – Changmin rụt rè.

‘Changmin, Junsu.....chúng ta là DBSK! Chúng ta cần giữ ǵn sự nổi tiếng...’ – Jaejoong thở dài.

Trong lúc không để ư, Yoochun tiến tới chỗ Junsu và nắm chặt bàn tay cậu. Cậu lo sợ trước hành động đó của anh. Ánh mắt của anh không hề biểu lộ cảm xúc và cậu rùng ḿnh sợ hăi khi bắt gặp ánh mắt ấy.

‘Chúng ta cần nói chuyện.....’ – anh nói.







‘Sáng nay anh đă nói với em những ǵ, Junsu?’

Cậu nh́n đôi mắt anh đầy sợ hăi. Họ lùi dần về phía chiếc giường, anh đẩy mạnh cậu về phía bức tường. Cậu bây giờ như một chiếc sandwiched kẹp giữa bức tường và cơ thể của anh. Sự đau đớn ban sáng đă biên mất, thay vào đó là sự va chạm mạnh. Lưng cậu như kêu lên v́ đau đớn. Cậu cố cử động nhưng tay anh nắm lấy tay cậu quá chặt làm cậu không thể động đậy. Cậu cố gắng trong tuyệt vọng và nh́n anh.....

‘Ee-mm xi-n lỗii-ii......... - Cậu đáp lại yếu ớt.

‘Xin lỗi ư? Những ǵ anh nói sáng nay chưa đủ rơ ràng sao?’ – Yoochun nói giọng mỉa mai.

‘Changmin và em chỉ bày ra một tṛ chơi b́nh thường thôi.....’ - Cậu cố gắng giải thích.

‘Nghe đây, XIAH JUNSU!’ - Cậu lo sợ khi anh nhắc đến tên ḿnh – ‘Nếu anh c̣n nh́n thấy một sự thân mật nào giữa em và Changmin th́......tin anh đi........mỗi sáng sẽ không bắt đầu tốt đẹp đâu.....’ – anh nói với thái độ cảnh cáo trong cả lời nói lẫn cái nh́n.

Cậu im lăng chỉ khẽ gật đầu. Bất ngờ, môi anh gh́ chặt lấy môi cậu. Thay bằng một nụ hôn ngọt ngào, nụ hôn của anh mạnh mẽ và thô bạo như muốn nuốt lấy môi cậu.
Cậu cảm thấy ghê tởm v́ điều đó nhưng cậu đang cố thoát khỏi những cảm giác ấy. Nước mắt rơi trên g̣ mà và cậu đang cố chặn lại tiếng nấc.

Sau vài phút vật lộn anh cũng buông cậu ra. Cậu cảm thấy được máu đang chảy trên môi ḿnh........cùng sự sợ hăi. Không nói câu nào, anh bước ra khỏi pḥng. Cậu ngôi xụp xuống sàn. Nước mắt vẫn rơi và cậu không thể làm được điều ǵ khác. Bất giác, cậu thấy.........thấy ‘bẩn thỉu’. Tại sao Yoochun lại thay đổi đến vậy?








‘HYUNGS’ – Changmin nh́n vào tủ lạnh hét lên.

Jaejoong và Yunho đang bận bịu làm bánh kem chocolate cùng nhau.

‘Chuyện ǵ vậy Changmin?’ – Jae hỏi.

‘MẤY QUẢ CAM CỦA EM ĐÂU? EM MỚI MUA NỬA TÁ CAM HÔM QUA! ĐỪNG CÓ NÓI VỚI EM LÀ HAI HYUNGS ĐĂ ĂN HẾT RỒI NHÉ!’ – Changmin hét lên.

‘Ah...... er........hyung đă dùng nó..... để.........làm bánh rồi....’ – Yunho nói.

‘Đừng có nói dối em, Yunho hyung! Hai hyungs đang làm một cái BÁNH CHOCOLATE!’ – Changmin nói và chỉ vào cái bánh.

‘Hai hyungs ấy dùng nó tối qua để làm ‘những công việc thú vị thường ngày’ rồi’ – Yoochun nói vọng vào từ pḥng khách.

‘MICKY YOOCHUN’ – Jae hét lên với cái nh́n tức giận.

Miệng Changmin bỗng nhiên ở trạng thái chữ O và rồi cậu nhóc cứ cười toe toét.

‘Vậy mấy quả cam ấy vị thế nào? Chắc là ngon hơn b́nh thường? – Changmin nói đầy giễu cợt.

‘CHOIKANG CHANGMIN’ – Yunho hét lên.




----------------end chap 1------------------------
PM
Top
susu_love
Posted: Sep 2 2007, 07:07 PM


Susu love Junsu ^o^
Group Icon

Group: Admin
Posts: 569
Member No.: 198
Joined: 16-August 07



CHAP 2: GIỮA NỖI ĐAU VÀ SỰ THỎA MĂN



DBSK đang tất bật chuẩn bị cho debut album và single tiếng Hàn đầu tay của họ - ‘Hug’. Họ luôn bận rộn với bài vở ở trường và những buổi biểu diễn. Họ bận rộn từ sáng sớm cho tới tân 11 giờ đêm. Nhưng điều đó càng làm cho cho Yoochun cố giữ chặt Junsu hơn. Họ càng bận rộn bao nhiêu th́ Yoochun càng cố điều khiển Junsu bấy nhiêu...

‘Em định đi đâu vậy, Junsu?’ - một giọng nói vang lên khi cậu đang đi tới cửa.

Cậu như chết lặng khi nghe giọng nói lạnh lùng ấy, bởi cậu biết sắp có điều ǵ đó thật sự khủng khiếp sắp diễn ra. Cậu chạm vào đôi môi thâm tím, thứ mà cậu nhận được từ nụ hôn thô bạo của chủ nhân giọng nói ấy.

‘E-em đị-nh đii ra cử-aaa hànggg mộttt chút.....’ - Cậu nói và quay lại nh́n Yoochun – ‘....er........ để....mua một ít sữa.....’

‘Vào 11 giờ đêm sao?’ – lông mày Yoochun hơi nhíu lại.

‘Er,,,,,,,’ - Cậu không biết phải trả lời ra sao.

‘HYUNG, SẴN SÀNG CHƯA’ - giọng nói chói tai ấy thuộc về Changmin.

Changmin miệng cười, tay cầm quả bóng tiến về phía Junsu và Yoochun.

‘Chun hyung, hyung có muốn chơi bóng với bọn em không?’ – Changmin nói giọng đầy phấn khích.

Yoochun lắc đầu và nh́n về phía cậu. Cậu cảm thấy lo lắng v́ điều bí mật bị lộ. Changmin ngốc nghếch, sao lúc nào cũng nói to?

‘Em định mua sữa và chơi bóng cùng một lúc ah?’ - giọng lạnh lùng, Yoochun hướng câu hỏi về phía cậu.

‘Hyung định mua sữa lúc tối thế này sao?’ – Changmin nh́n cậu hỏi rụt rè.

‘Và sao đó là chơi đá bóng vào lúc nửa đêm?’ – Yoochun nói.

‘Oh....em muốn ôn lại bài cho bài kiểm tra ngày mai...’ – Changmin nói kèm theo nụ cười vui vẻ - ‘...........nhưng sau đó em đă quyết định không học nữa v́ những tiếng rên rỉ ấy.......’ – Changmin nhắc tới ‘những việc thú vị hàng ngày’ giữa Jae hyung và Yunho hyung.

‘Phải.......’ – Yoochun nói kèm theo một nụ cười khó hiểu – ‘..........em có thể để hyung và Junsu nói chuyện riêng một lúc được không?’

‘Được thôi...’ – Changmin nói – ‘Hôn Junsu hyung dùm em nhé!’ – Changmin nheo mắt và bước ra khỏi nhà.

Cậu nh́n Yoochun bằng một ánh mắt sợ hăi.......

‘E-em xinnnn lỗ-ii........’

Một lần nữa Yoochun nắm chặt tay cậu và đẩy mạnh cậu vào tường. Anh luồn bàn tay vào mái tóc vàng óng của cậu...

‘Anh không muốn nghe những lời nói dối đó nữa, Junsu...’ – Anh nắm chặt lấy cậu và cậu rên lên v́ đau – ‘..........nhất là khi nó lại đến từ người anh yêu......’ – anh nói và càng nắm chặt tay cậu hơn.

‘Anh đang làm em đau...... Yoochunn.....’ - Cậu cố thoát khỏi ṿng tay anh nhưng nó chỉ càng làm ṿng tay anh xiết chặt hơn.

‘Lại làm em đau ah? Nếu em làm theo lời anh th́ anh c̣n làm em đau nữa không?’ – anh hỏi và tay anh vẫn cứ xiết chặt lấy tay cậu.

‘Để anh nói với em điều này.............’ – khuôn mặt anh tiến lại gần khuôn măjt cậu hơn và anh nh́n thẳng vào mắt cậu – ‘..............từ nay về sau, em cần có sự cho phép của anh nếu muốn đi bất cứ đâu.......’

‘Như-ng anh...không thể...kiểm so-át mọi việc của em.....như vậy được?’ – ‘.......anh không thể làm như thế!’

‘Anh sẽ làm như thế và em phải nghe theo anh......’ – anh nói và áp sát tai cậu. Cậu cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả vào gáy ḿnh – ‘.......và anh sẽ dơi theo bất ḱ hành động nào của em.....’ - Lưỡi anh trượt dài trên vành tai cậu. Cậu bắt đầu rên lên, lúng túng v́ phản ứng của ḿnh. nhưng anh chỉ cười thầm – ‘.......em....sẽ măi thuộc về anh.........’ – anh nói và áp sát lấy khuôn mặt cậu.







‘Đây là nụ hôn từ Changmin...’ – anh dừng lại nụ hôn. Cậu bĩu môi.

Anh nh́n cậu, khẽ cười và buông cậu ra. Anh đến bên cậu nhanh tới mức làm cậu ngạc nhiên. Cái quái quỷ ǵ đang diễn ra vậy? Làm cách nào anh khiến cậu lo sợ mỗi khi gần anh rồi sau đó lại làm cho cậu đón nhận t́nh yêu của anh? Cậu rên lên đau đớn..........


‘Er...em biết được điều ǵ đó qua khuôn mặt của hyung, hyung có thể trở lại pḥng của Chun hyung và làm ǵ hyung muốn...’ – Changmin nói khi mở của bước vào pḥng – ‘...thực sự em không quan tâm lắm, có thề em sẽ đăng một mẩu tin ngắn là em có 4 hyungs cần ‘làm những việc thú vị hàng ngày’ mỗi tối’ – Changmin giễu cợt.

‘CHOIKANG CHANGMIN’ - Cậu hét lên.








‘Yoochun...’ - Cậu nói khẽ khi bước vào pḥng Yoochun.

Đă ba ngày từ khi điều đó xảy ra. Dù có ngạc nhiên tới đâu đi nữa, cậu vẫn nhớ những lời nói của Yoochun. Cậu cần đến một nơi với Changmin. V́ vậy, bất đắc dĩ cậu phải hỏi ư kiến Yoochun. Nên...cậu đang ở trong pḥng cảu anh........

“Chuyện ǵ vậy, Junsu?’ – anh nói bước tới giường.

Ngạc nhiên. Anh chỉ khoác trên người mỗi chiếc khăn tắm và cậu có thể nh́n thấy ngực anh săn chắc. Cậu nuốt nước bọt. Anh đâu cần lúc nào cũng quyến rũ như vậy?

‘Junsu ah........’ – Anh bước lại gần và th́ thầm gọi tên cậu.

Cậu nh́n anh, nh́n thẳng vào khuôn mặt anh khi anh ở ngay trước mặt cậu. Anh nh́n cậu một cách thích thú, và cậu nh́n thấy sự khao khát đang cháy lên trong mắt anh.......mănh liệt....

‘Yoochun...’

Khoảng cách giữa họ ngày càng thu hẹp khi hai bờ môi gặp nhau......









‘Hyung xin lỗi, Changmin ah’

Cậu biết Changmin đă đợi cậu bốn tiếng rồi. Cái khoảnh khắc mà anh hôn cậu đă khiến cậu quên mất mục đích chính của ḿnh khi vào pḥng Yoochun. Ở trong ṿng tay anh mà khuôn mặt cậu lại ướt đẫm mồ hôi, bởi cậu bỗng nhớ ra là ḿnh đă quên mất Changmin. Cậu nhanh chóng mặc quần áo và ra khỏi pḥng. Cậu nh́n thấy Changmin đang đứng tựa lưng vào tường, khuôn mặt hiện lên vẻ giận dỗi...

Cậu nghe thấy tiếng cười của anh ở đằng sau, cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh. Yoochun ôm chặt cậu từ đằng sau và bắt đầu để lại những đấu hôn trên cổ cậu. Changmin khi nh́n thấy Yoochun và Junsu như vậy đă hơi giận một chút...

‘HYUNG’ – Chun và Su cùng nh́n về phía Min – ‘Em vẫn chưa có bữa sáng! Chẳng hiểu nổi Jae hyung với Ho hyung làm ǵ trong bếp nữa!’ – Min nói với ánh mắt thất vọng.

‘Giờ đến lượt hai hyungs nữa?’

Changmin đi về phía pḥng nó và bước vào trong kèm theo tiếng sập cửa mạnh tới nổi tưởng như nó sắp rơi ra.

‘Kệ nó, bọn em c̣n nhiều dịp khác mà...’ – Cậu khẽ nói với anh và cậu biết rằng cuộc dạo chơi hôm nay đă bị hủy bỏ.

‘Hmm...’ – Yoochun tiếp tục để lại những vết hôn trên cổ cậu – ‘......chúng ta nên làm ǵ đây?’

Cậu cười và hai người quay trở lại pḥng của anh.









‘Em ổn chứ, Changmin?’ – Yunho hỏi đầy lo lắng.

Changmin chỉ gật đầu và cứ cố nhét thật nhiều thức ăn vào miệng. Jaejoong đă chuẩn bị bữa sáng muộn cho cậu nhóc này. C̣n Yunho th́ nh́n Changmin đầy lo lắng, sợ rằng Minnie có thể bị nghẹn...

‘Minnie ah, ăn chậm thôi..’ – Jae nói trong khi với tay lấy cho Changmin cốc nước.

Changmin nuốt thức ăn rồi thở dài. Cậu nhóc nh́n xuống bàn ăn đầy ao ước. Cậu muốn ăn hết chỗ thức ăn này nhưng đièu đó gần như là không thể!

‘Làm sao các hyungs có thể bỏ đói đứa em bé bỏng này như thế?’ – Changmin bĩu môi – “Lẽ nào từ giờ em sẽ phải đợi bữa sáng hàng ngày sao?’ – Changmin tiếp tục ăn.

‘Không, hyung hứa sẽ làm bữa sáng cho Minnie trước tiên...’ – Jae cười một nụ cười ấm áp.

Một lần nữa Changmin chỉ gật đầu.

‘Vậy có chuyện ǵ xảy ra với cậu nhóc của chúng ta vậy?’ – Yunho hỏi.

‘Em không nghĩ là em đă làm tốt bài kiểm tra hôm qua.....’ – Min nói sau khi nuốt hết thức ăn – ‘.....em không thể tập trung học bài được vào hôm trước đó v́ những tiếng rên rỉ cảu ai đó.....’ – Jae bỗng nhiên đỏ mặt trước cái nh́n ẩn ư của Changmin.

‘Hy-unggg.... rất tiế-c v́.... điều đó...’ – Yunho nh́n Changmin đầy hối lỗi.

‘Hyung ah..’ – Changmin thở dài – ‘...........mọi người trông mong kết quả tốt ǵ ở em khi mà em không thể nào tập trung học được?’

‘Hyung và Yunho.....sẽ ..cố gắng......nhẹ nhàng hơn.......’ – Jae cười tuy mặt vẫn c̣n đỏ.

‘Làm được sao...’ – Changmin nói xa xôi.

‘CHANGMIN’ – Yunho trừng mắt.

‘CHOIKANG CHANGMIN! ĐỪNG CÓ CỐ GIỄU CỢT HYUNG NỮA!’ – Yunho bắt đầu cáu lên trong khi mặt Jae vẫn đỏ bừng.



-------------------------end chap 2-----------------------
PM
Top
susu_love
Posted: Sep 2 2007, 07:09 PM


Susu love Junsu ^o^
Group Icon

Group: Admin
Posts: 569
Member No.: 198
Joined: 16-August 07



CHAP 3: KHI MỌI VIỆC MỚI CHỈ BẮT ĐẦU........


[hide]Cậu thường trêu chọc mọi người, đó là h́nh ảnh về cậu nhóc Junsu thường thấy. Cậu luộn tham gia những tṛ quậy phá với Changmin để trêu chọc các hyung mà chẳng bị ai phát hiện. Nhưng điều này không c̣n nữa kể từ khi cậu luôn phải lo lắng v́ nhưng ǵ đau đớn mà Yoochun đem lại cho cậu mỗi ngày. Đêm đến, cậu cứ khóc một ḿnh rồi tỉnh dậy và sáng hôm sau, gần như kiệt sức cứ như là cậu luôn mơ thấy ác mộng vậy.

Mọi người chẳng mảy may để ư rằng thực sự những ǵ diễn ra bên trong con người cậu có ổn hay không. Bởi nếu như nh́n thẳng vào đôi mắt cậu, sẽ chỉ nh́n thấy trong đó nỗi đau. Cậu tin là ḿnh đúng. Cậu luôn giả vờ rằng mọi việc đều tối đẹp với cậu như để cho mọi người tiếp tục cuộc sống b́nh thường cảu họ.

Thật khó khăn khi phải che giấu những cảm xúc thật của cậu với các hyungs nhưng cậu đă làm được. Cậu luôn phải che giấu nó bất cứ lúc nào. Thế nhưng khi đêm đến th́ cậu lại không thể ngừng khóc. Cậu bị tổn thương rất nhiều. Và chỉ có Yoochun mới biết điều đó nhưng anh dường như bị sự ghen tuông che mờ đôi mắt. Sâu thẳm bên trong con người cậu, đó là nỗi đau......

‘Junsu ah..’ - một giọng nói vang lên, cậu quay lại gần như kiệt sức v́ khóc suốt ba tiếng.

‘Vâ-ngg..’ - Cậu nh́n anh.

‘Em đă khóc phải không?’ – Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cậu. Cậu cố che giấu sự lo lắng.

‘Không...chỉ...là....là...có...cá-i.. ǵ... đ-ó..trong..mắt em.....’ - Cậu lấy tay lau đi những giọt nước mắt.

‘Anh nhớ rằng anh luôn là người đánh thức em dậy mỗi sáng và hôn tạm biệt em trước khi em ngủ, phải không?’ – Yoochun nói và ṿng tay ôm chặt lấy cậu.

Những ngày qua cậu thật mệt mỏi và chỉ có anh là đem lại sự ấm áp cho cậu. Cậu tựa đầu vào ngực anh và ôm anh thật chặt. Cậu nghe được tiếng tim anh đập, khẽ lắc đầu.

Mỗi sáng anh đều đánh thức cậu dậy bằng một nụ hôn. Tùy vào aa trạng anh lúc ấy, đó có thể thực sự là một nụ hôn ngọt ngào hoặc.....ngược lại....Nhưng bất kể ra sao, cậu luôn đón nhận nụ hôn ấy. Bởi cậu yêu nó...

Mỗi đêm trước khi cậu ngủ, anh luôn ở đây, bên cạnh cậu. Anh ru cậu vào giấc ngủ cũng bằng một nị hôn. Nó không thực sự ngọt ngào bởi cậu biết rằng anh đang nhắc nhở cậu. Cậu......thuộc về anh chứ không phải Changmin hay bất ḱ ai khác......

‘Nhưng thời gian gần đây, em luôn thức dậy rất sớm và đi thẳng tới trường cứ như là em không hề muốn nh́n thấy anh vậy....’ – Anh nói và ôm chặt cậu hơn và cậu bắt đầu chống cự - ‘.......em đi ngủ rất sớm trước khi anh có thể gặp em dù cho anh có cố gắng qua pḥng em sớm thế nào đi chăng nữa...’ - Cậu cố tránh cái nh́n của anh.

‘E-m xi-nn lỗ-ii...’ - Cậu nói – ‘Thả em ra.... Yoochun... đau quá.....’ – Anh ôm cậu ngày càng chặt hơn.

Đó là sự thật. Dạo gần đây, cậu thường dậu sớm hơn hai tiếng. Sau đó vào pḥng tắm và vội vă tới trường. Cậu chạy miết suốt cả quăng đường. Với cậu, giờ đây trường học là nơi b́nh yên nhất. Changmin đă từng hỏi cậu và cậu nói rằng cậu đến trường sớm để chuẩn bị cho những tṛ quậy phá mới. Đúng vậy, cậu có nhiều thời gian hơn trước khi bắt đầu vào học.

Không ai hay biết điều này: Cậu luôn thấp thỏm lo sợ. Thậm chí cậu c̣n không tin vào bản thân ḿnh nữa. Cậu bỗng trông thấy những vết xước ở cổ tay, nó không sâu và có thể che đi bằng phấn trang điểm. Cậu biết Yoochun sẽ không bao giờ làm như vậy cho dù anh có ghen tuông thế nào đi chăng nữa. Và cậu chợt phát hiện ra rằng chính cậu là người đă rạch lên cổ tay ḿnh.....

Cậu đi bác sĩ. Ông đưa cho cậu một đơn thuốc mà cậu có thể tự tiêm nó cho ḿnh để cậu có thể ngủ được. Bằng cách đó, cậu sẽ không có thời gian để làm những điều ngu ngốc gây tổn thường cho chính cậu. Mũi tiêm ấy đă phát huy tác dụng ngay lúc cậu bước tới giường và ch́m vào giấc ngủ. Đó là lí do v́ sao mà cậu luôn ngủ ngay khi vừa bước vào pḥng.

‘Em đang giấu anh một điều ǵ đó rất quan trọng...’ – Anh nói và dần nới lỏng ṿng tay để cậu có thể thở dễ dàng hơn.

‘Em mệt mỏi......’ - Cậu nói. Một phần của sự thật.

‘Đó là tại v́ em lúc nào cũng thân mật quá đáng với Changmin’ – Khuôn mặt anh hiện lên vẻ không vui.

‘E-m...em....’ - Cậu không biết phải trả lời ra sao.

‘Anh nói đúng phải không?’

Không nói thêm lời nào nữa, anh hôn cậu ngay lúc đó và cậu chỉ có thể đáp lại một cách yếu ớt. Cả tinh thần lẫn thể xác cậu như không c̣n sức lực nữa. Cơ thể cậu như muốn vỡ vụn ra. Yoochun buông cậu ra sau khi dừng nụ hôn mănh liệt đó lại. Và....như hằng đêm...cậu khóc....tự tiêm cho ḿnh, để rồi ch́m vào giấc ngủ......









Đă bao giờ cậu nói ra sự thật về cuộc sống của cậu? Có quá nhiều thứ mà cậu luôn che giấu, bởi không muốn điều đó ảnh hưởng tới DBSK. DBSK thực sự rất có ư nghĩa với mọi người, và chẳng thứ ǵ có thể dễ dàng chia cắt năm người họ kể cả tính ích kỉ của Yoochun.

Cậu là Xiah Junsu của DBSK. Là người hát song ca cùng Jang Ri In trong ‘Timeless’. Bài hát ấy nói về một t́nh yêu đích thực, và cậu cũng sẽ không để mất Yoochun bởi anh là dành cho cậu. Cũng không ai có thể thay thế anh đem lại hạnh phúc cho cậu. Cậu như một con cá heo. Luôn cố gắng mạnh mẽ cho dù bất cứ chuyện ǵ xảy ra...

‘Bọn hyung biết mà, Junsu...’ - Một giọng nói kéo cậu ra khỏi mớ suy nghĩ viển vông.

Cậu thấy Jaejoong, Yunho và cả Changmin nữa đều đang nh́n cậu...

‘Mọi người đang nói về cái ǵ vậy?’

‘Bọn em biết Yoochun hyung đă đối xử với hyung như thế nào, hyung ah....’ – Changmin ngồi xuống bên cạnh cậu – ‘...bọn em biết hyung đang cố che đi những vết bầm tím....’ – Changmin nói và vô t́nh cậu chạm vào vết bầm trên tay.

“Em cần vào toilet...một lát...’ - Cậu nói và đứng dậy.

‘TỈNH LẠI ĐI JUNSU! CỨ ĐỂ CHUYỆN NÀY TIẾP DIỄN MĂI SAO?’ – Yunho nói với ánh mắt lo lắng.

‘Em...em....’

‘Bọn hyung biết em muốn DBSK luôn ở bên nhau nhưng hyung không thể để em bị tổn thương như thế...’ – Jae dịu dàng nói.

‘Yoochun đầu rồi?’ – Câu chợt nhận ra sự thiếu vắng của anh.

‘CÁI G̀? EM VẪN C̉N LO LẮNG CHO CẬU TA ĐƯỢC SAO?’ – Yunho nói đầy tức giận nhưng anh bớt nóng hơn khi Jae nắm lấy tay anh giúp anh giữ b́nh tĩnh.

‘Khi bọn em phát hiện ra chuyện này.....’ – Changmin thở dài – ‘.....bọn em đă căi nhau kịch liệt với hyung ấy...’

‘Anh ấy đang ở đâu?’ - Giọng cậu chứa sự tuyệt vọng, cậu sợ phải đối mặt với sự thật khủng khiếp – ‘ANH ẤY ĐANG Ở ĐÂU?’ - Cậu hét lớn lên khi Changmin cố t́nh lảng tránh câu hỏi của cậu.

‘Bọn hyung không biết....cậu ấy đă ời khỏi đây sau khi mang đi tất cả mọi thứ...’ – Jae nh́n cậu lo lắng.

Cậu chạy ngay vào pḥng anh.

Quần áo của anh.....

Mùi hương của anh.......

Chẳng c̣n ǵ......

Chỉ c̣n mùi hương quen thuộc c̣n sót lại....

‘Em rất tiếc, hyung ah..’ – Min nói – ‘....lẽ ra bọn em nên nói trước chuyện này với hyung....’

‘Được thôi.....’ - Cậu nói và đi về phía cửa trong sự bàng hoàng – ‘.....ổn thôi....mọi thứ rồi cũng sẽ ổn.... Yoochun đă ra đi trong khi....’ - Cậu lẩm bẩm một ḿnh.

‘Junsu ah, em ổn chứ?’ - Giọng nói của Jae kéo cậu ra khỏi sự ngỡ ngàng tột cùng.

‘KHÔNG, EM KHÔNG ỔN CHÚT NÀO! ANH ẤY ĐĂ ĐI MẤT RỒI...’ - Cậu quay lại, đối mặt với mọi người, nước mắt chảy dài trên má.

‘...KHÔNG CÓ YOOCHUN, CHÚNG TA CHẲNG LÀ G̀ CẢ! CHÚNG TA KHÔNG C̉N LÀ DBSK NỮA! MỌI THỨ ĐĂ THAY ĐỔI RỒI! VÀ HYUNG NGHĨ MỌI THỨ SẼ THẬT SỰ ỔN KHI HYUNG NÓI THẾ SAO?’ - Cậu hét lên và ngồi bệt xuống sàn. Tuyệt vọng.

‘Junsu ah, hyung xin lỗi......lẽ ra hyung nên nói chuyện này với em trước..’ – Jae nói và ôm chặt lấy cậu, che chở cho cậu bằng sự ấm áp.

‘Hyung không ấm áp như Yoochun.....cảm ơn....’ – ‘Em...xin...lỗi..’

‘Bọn em cũng xin lỗi...’ – Min nói.

Và bốn chàng trai ôm chặt lấy nhau. Nước mắt cuối cùng cũng ngừng rơi.

‘Dù cho bất ḱ chuyện ǵ xảy ra, hứa với em rằng mọi người sẽ cho Yoochun một cơ hội....’ - Cậu nói – ‘.....cho anh ấy một cơ hội để nhận ra sai lầm...’

‘Như-ng....’ – Yunho không biết phải trả lời ra sao.

‘Chúng ta là DBSK....mọi người nhớ chứ....’ - Cậu nói – ‘.....chúng ta phải luôn ở bên nhau cho dù có bất cứ chuyện ǵ xảy ra.....hứa với em nhé?’

Bất đắc dĩ, ba người họ gật đầu. Cậu lại đứng dậy và đi về phía cửa.

‘Em đi đâu vậy?’ – Jae hỏi.

‘Đi t́m Yoochun và đem anh ấy trở về...’ - Cậu im lặng bước ra khỏi nhà.








‘Chúng ta sẽ tha thứ cho Chun hyung nếu Su hyung đưa anh ấy về chứ?’ – Min nói với đôi mắt buồn.

‘Hyung không biết....’ – Yunho trả lời.

‘Sẽ tha thứ....’ – Jae nói với cái nh́n cương quyết – ‘Chúng ta là DBSK...’

‘Nhưng hyung ấy đă làm tổn thương Su hyung rất nhiều....’ – Min hỏi lại.

‘Đôi khi con người ta phạm phải sai lầm....t́nh yêu sẽ đem lại cơ hôi để sửa chữa...’ – Jae nói và ngồi xuống cạnh Yunho – ‘....và hyung sẽ không tưởng tưởng nổi cuộc sống của ḿnh khi không có Yunho....’ – Jae nói và ôm chặt lấy Yunho – ‘.....và hyung cũng không nghĩ rằng Junsu thể có sống thiếu Yoochun...’



--------------------end chap 3--------------------[/hide]

This post has been edited by susu_love on Sep 2 2007, 10:27 PM
PM
Top
susu_love
Posted: Sep 2 2007, 10:30 PM


Susu love Junsu ^o^
Group Icon

Group: Admin
Posts: 569
Member No.: 198
Joined: 16-August 07



CHAP 4: YOOSU HAY YOO VÀ SU



[hide]Từng giờ. Từng phút. Từng giây. Đă bao lâu rồi từ khi cậu bước ra khỏi nhà và cứ đi như thế này? Đă bao lâu rồi cậu bước đi mà không biết rằng ḿnh đang đi về đâu, để t́m Yoochun? Bao lâu rồi từ lần cuối cùng tiếng chuông điện thoại của tôi reo lên, báo cho cậu rằng có ai đó đang t́m ḿnh, là các hyungs hay là anh..? Bao lâu rồi từ khi nước mắt cậu không c̣n rơi nữa mà chỉ gọi tên anh cho tới khi giọng trở nên khản đặc? Cậu không biết. Những câu hỏi không t́m được câu trả lời. Nó cừ mờ ảo mà không hề rơ ràng. Cậu mất anh rồi sao?

‘Không.......không thể mất anh được.......’ - Cậu khẽ lắc đầu, cố tin rằng điều đó không thể xảy ra.

V́ tin như vậy, cậu quay đầu lại và tiếp tục t́m kiếm h́nh ảnh ấy. Cậu đi tới những nơi mà mọi người thường đến. Cậu biết rằng lúc này Yoochun cần có cậu.

‘Junsu....’ - Cậu nhận ra giọng nói ấy nhưng không dám quay đầu lại. Cậu biết người cậu t́m đang đứng ngay sau cậu, gọi tên cậu.

‘Ḿnh mơ sao.......’ - Cậu hít thật sâu, tát nhẹ vào mặt ḿnh và chợt nhận ra cả cơ thể cậu dang run lên nhưng thật ḱ lạ, cậu không c̣n cảm thấy xung quanh ḿnh lạnh lẽo nữa.

‘Junsu......my baby dolphin....’ – Hơi thở của ai đó. Cậu cảm nhận được hơi thở ấm áp ấy từ cổ ḿnh và anh ôm cậu từ phía sau.

‘Yoochun....’ - Cậu khẽ nhắc tên anh và chầm chậm quay lại – ‘.......anh đă ở đâu vậy? Em đă đi khắp nơi để t́m anh........’ - Cậu đưa tay chạm vào khuôn mặt anh.

‘Khắp nơi? Em chắc chứ?’ – Anh nói và hôn nhẹ lên trán cậu – ‘Em cứ đi luẩn quẩn 40 phút và gọi tên anh...’ – Anh cười và cậu tựa vào vai anh.

‘Anh biết?’ - Cậu rời khỏi ṿng tay ấm áp của anh – ‘Anh biết mà vẫn để em đi loanh quoanh t́m anh như một kẻ điên trong 40 phút?’ - Cậu bĩu môi.

‘Ah.....anh đă đi theo em, và anh nghĩ.....nghĩ về chúng ta......’ – Yoochun nói với nét buồn rầu hiện rơ trên khuôn mặt anh – ‘.....nghĩ về DBSK.......suy nghĩ tại sao anh lại đối xử với em như vậy trong suốt thời gian qua....’

‘Yoochun ah.....’ - Cậu nói và đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh, ch́m sâu vào đôi mắt ấy – ‘.....họ không có ư ǵ khi nói vậy đâu....chỉ là......chỉ là hiểu nhầm thôi...’ - Cậu nói rồi hôn nhẹ môi anh.

‘Không....’ – Yoochun nói và gạt tay cậu ra ‘....họ nói đúng.....anh đă hành động như là một con quỷ vậy........làm em đau..’ – anh chạm vào cánh tay bầm tím của cậu – ‘.......chỉ v́.......’ – ‘......chỉ bởi v́ em thân thiết với Changmin’

‘Ổn rồi.......giờ anh đă ở đây...’ - Cậu nói và ôm lấy anh – ‘........mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn.....giờ anh đă ở đây......vậy là quá đủ với em rồi....’

‘Không Junsu ah......’ – anh lại gạt cậu ra khỏi ṿng tay ấm áp của anh – ‘.......chẳng có ǵ là ổn cả....... điều đó sẽ không bao giờ lặp lại nữa....’ – anh nói.

Cậu bất động, biết rằng có điều ǵ đó tồi tệ sắp xảy ra. Bất chợt, cảm giác ấm áp mất đi, cậu chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo. Cậu co người lại, cố hiểu những ǵ anh nói. Một thứ ánh sáng lấp lánh hiện lên trong mắt anh và cậu không muốn mất nó. Đầu óc cậu bỗng trở nên rối loạn mà cậu cũng chẳng hiểu v́ sao.....

‘Anhh đ-ang cố nó-iii điều ǵ vậ-yy Yoochun..? Mọi người sẽ tha thứ cho anh mà....’ - Cậu bỗng quên đi cái lạnh giá.

‘Và mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp phải không? Đó là cách mọi người làm sao?’ – Yoochun nói và nắm chặt lấy cánh tay cậu – ‘...không đâu Junsu ah, đừng có ngốc nghếch và ngây thơ như thế nữa.....mọi thứ không đơn giản chỉ có hai màu đen và trắng...’

‘Anh định làm ǵ? Bỏ nhóm sao?’ - Cậu nói – ‘.......vậy em sẽ đi cùng anh....’ - Cậu lại suy nghĩ về cuộc sống của ḿnh mà không có anh.

‘Không.....anh sẽ rời khỏi nhóm, không phải em....’ – anh nói – ‘...chúng ta chia tay đi, Junsu....’

‘Chia-a ta-yy?’

Chia tay? hai từ này chưa bao giờ xuất hiện trong suy nghĩ của cậu. Vậy mà chính anh lại nói ra những từ ấy. Nó làm trái tim cậu đau nhói, đến mức cậu gần như không thể thở được. Anh dần bước lùi lại c̣n cậu không ngăn cản anh. Tâm trạng cậu lúc này vô cùng rối loạn, cậu không hiểu điều ǵ đang diễn ra....

‘Chia tay ngay lúc này...’’ – Yoochun thở mạnh – ‘Chúng ta....bên nhau đă là sai lầm ngay từ khi bắt đầu..... Yoosu....’ – anh nh́n cậu – ‘...Yoosu không thể là một từ có nghĩa....chúng chỉ có nghĩa khi là Yoo hoặc Su....’ – anh mấp máy môi.

Yoosu. Nó được tạo nên từ tên của anh và cậu ngay từ ngày đầu tiên. Đó là thứ ǵ đó chỉ thuộc về hai người. Họ từng thề rằng sẽ luôn ở bên nhau cho dù có bất cứ chuyện ǵ xảy ra. Fans của họ viết nhiều về điều đó, cậu biết, nhưng nó không giống với những ǵ Yoochun từng nói. Họ là một. Nhưng.....anh nói Yoosu đă là một sai lầm ngay từ khi bắt đầu th́ thực sự bóp nghẹt trái tim cậu...

‘Yoochun...’ - Nước mắt cậu chợt rơi – ‘...sao anh có thể nói như vậy? Anh biết điều đó có ư nghĩa thế nào với em không...”

‘Khi t́nh yêu đến với một ai đó, nó cũng sẽ khiến người ta trở nên mù quáng. Thời gian chúng ta ở bên nhau, thực sự anh sẽ không bao giờ quên....’ – Yoochun nói mà thấy ḷng ḿnh quặn đau. Xót xa. – ‘Hăy chỉ nhớ đến những kỉ niệm hạnh phúc nhé?’ - Vầng trán anh chợt nhăn lại.

Cậu rúc vào ḷng anh, ôm anh thật chặt, đó là những ǵ cậu nghĩ ḿnh cần phải làm ngay lúc ấy. Nhưng rồi hơi ấm ấy dần tan biên thay thế bằng cảm giác lạnh lẽo. Cậu tan nát, cậu đang khóc v́ sự mất mát ấy mà không ǵ lấp được....

‘Yoochun.....quay lại với em.....’ - Cậu khóc nức nở.

Và...có cái ǵ đó đâm vào cậu...Cậu không thể sống thiếu Yoochun. Không có anh, cậu chẳng là ǵ cả. Đây là lần đầu tiên cậu bước đi như thế này, đầu óc trống rỗng. Tại sao cậu lại khóc khi mà đáng ra cậu phải đấu tranh cho t́nh yêu? Tại sao người quyết định cho mối quan hệ giữa hai người luôn là anh? Bất giác, cậu chạy. Cậu không biết ḿnh đang ở đâu chỉ biết là t́m anh!

‘Yoosu... Yoosu không thể là một từ có nghĩa...’ - câu nói của anh cứ lởn vởn trong tâm trí cậu.

Cậu chạy về phía đường cái, cố xua những lời nói đó ra khỏi đầu....

‘Chúng chỉ có nghĩa khi là Yoo hoặc Su....’

‘Thời gian chúng ta ở bên nhau, thực sự anh sẽ không bao giờ quên....’

‘KHÔNG’ - Cậu hét lên mà không biết ḿnh đang ở ngay giữa đường, cậu không chạy nữa và lấy tay bịt chặt mắt lại, cố xóa đi giọng nói của anh.










Tiếng c̣i ô tô vang lên.

Bất ngờ, cậu thấy sự ồn ào đang vây quanh ḿnh. Cậu thấy mọi thứ quanh ḿnh bỗng đảo lộn. Những ǵ cậu thấy bây giờ bỗng làm cậu muốn ngạt thở. Một chiếc ô tô thể thao màu đỏ đang đi về phía cậu. Thời điểm trước đó, cậu biết rằng người lái xe đă bấm c̣i rất nhiều như cô kéo cậu tỉnh lại nhưng bộ năo cậu như không muốn làm việc. Đôi chân cậu như bám chặt lấy mặt đất. Cậu bị shock. Chạy đi! Chạy đi! Cậu thúc giục ḿnh cất bước đi. Nhưng đă quá muộn........

Chiếc ô tô màu đỏ đâm mạnh vào cậu và cậu ngă xuống. Thứ ǵ đó ấm nóng, dần chảy xuống miệng cậu. Cậu cố cử động nhưng không thể. Các dây thần kinh không thể truyền cảm giác đau đớn ấy tới năo, bởi cậu...chết lặng...

‘Yoochun....’ - Cậu thở ra.

Điều cuôí cùng cậu thấy là có một chàng trai chạy đến bên cậu. Nhưng cậu biết đó không phải là Yoochun bởi cậu có thể cảm nhận được anh dù thể nào đi chăng nữa. Nước mắt cậu lăn dài trên má. Cậu mặc cho cơ thể ḿnh buông xuôi, về cả thể xác lẫn tinh thần. Cậu mệt mỏi.....mệt v́ những nỗi đau.....cậu như ôm lấy màn đêm.....và chặn lại mọi nỗi nhớ.......









Măi măi. Đó dường như là tính từ duy nhất cho t́nh yêu của họ. Tinh yêu vĩnh cửu, không phải là nghe rất tuyệt sao? Khi chúng ta yêu, thật khó có thể biết rằng ta đang sống trong ảo tưởng hay là hiện thực. Và thật sự là ta dường như đang sống dựa quá nhiều vào ảo tưởng mà không hề ư thức được nó, hiện thực thế nào rồi cũng đến. Nó làm người đang yêu thấy khó chấp nhận và họ được một bài học sau khó khăn ấy. Việc đă rồi th́ sẽ không bao giờ cứu văn được nữa và họ đều biết điều đó....









- FLASHBACK –


‘Hey...’

Anh quay lại và thấy thành viên lớn nhất nhóm đang nh́n anh với một nụ cười. Có điều ǵ đó mách bảo anh rằng hyung ấy đang định nói về một điều ǵ nghiêm trọng khi mà anh bỏ quên ‘usual activity’ cùng Yunho. Sau khi anh hôn tạm biệt Junsu như mọi ngày, anh bước về phía ban công để cảm nhận không gian buổi đêm và đọc sách. Anh không rơ là ǵ nhưng dạo gần đây Junsu như đang giấu anh một điều ǵ đó và cố lảng tránh anh.

‘Có chuyện ǵ sao hyung?’ – anh hỏi và đặt quyển sách xuống.

Jae ngồi xuống cạnh anh và nh́n lên bầu trời đêm, ánh sáng từ những v́ sao lấp lánh. Anh cũng nh́n lên bầu trời, thưởng thức cái im lặng mà chỉ có màn đêm đem lại. Mọi căng thẳng chồng chất cả ngày nay từ từ tan biến trong anh.

‘Cậu biết không, khi hyung năm tuổi; hyung từng tự hỏi những v́ sao kia ở trên trời v́ điều ǵ....’ – Jae bắt đầu nói và ngả người ra sau ghế - ‘...tại sao chúng lại ở trên trời? Tại sao lại không ở dưới biển? Mọi người thường lờ hyung đi bởi họ nghĩ hyung chỉ là một dứa trẻ. Là một đứa trẻ th́ sao? – Anh khẽ cười, có đôi khi trẻ con lại biết nhiều hơn cả người lớn – ‘Nhưng mẹ của hyung đă cười một nụ cười đẹp nhất của bà và nói....nếu con nh́n chăm chú vào những v́ sao, con sẽ thấy một trong số chúng khác với những v́ sao khác...’ – Jae cười và nhớ lại những kỉ niệm thời thơ ấu – ‘....bà nói mỗi v́ sao lại tượng trưng cho một t́nh yêu.....’ – Jae lại cười.

‘Hyung đang muốn nói về điều ǵ vậy?’ – Anh biết Jae đang nói bóng gió một điều ǵ đó.

‘Ngôi sao nào tượng trưng cho t́nh yêu của cậu?’ – Jae chỉ lên bầu trời, hướng tới những v́ sao – ‘Từ những ǵ hyung thấy, nó đang dần phai mờ....’ – Jae khẽ nói với anh. Anh sững người. Shock.

‘Lần cuối cùng Junsu cười với cậu bằng ánh mắt lấp lánh như những v́ sao kia là khi nào? Từ khi nào cậu ấy lại giật ḿnh khi bất cứ ai trong chúng ta chạm vào cậu ấy? Lần cuối cùng chúng ta thật sự nghe thấy giọng cười như cá heo chứ không phải nụ cười gượng ép của cậu ấy là khi nào? Từ khi nào cậu ấy luôn sợ hăi mỗi khi bước vào pḥng ai?’ – Jae nắm chặt tay anh, hi vọng anh có thể hiểu được những ǵ Jae vừa nói.

Anh nh́n Jae nhưng tâm trí lại cứ trôi dạt đi đâu, anh đang cố t́m câu trả lời cho những câu hỏi của Jae. Anh trở nên rối loạn và bật khóc. Anh đang thực sự hoang moang bởi Jae như mới giải thoát cho anh và anh cảm thấy hỗi hận.

‘Cậu không thể nhớ phải không?’ – Jae nói dịu dàng và lại nh́n lên bầu trời – ‘Bởi đă quá lâu rồi chúng ta không nh́n thấy con người thật của Junsu.....chúng ta đă đánh mất cậu ấy ở một nơi nào đó...’ – Jae quay lại nh́n anh.

Có cái ǵ đó đánh vào anh thật mạnh. Trong khoảnh khắc ấy anh chợt lưỡng lự. Anh chợt cảm nhận được những việc ngu ngốc, dễ gây tổn thương mà anh đă đối xử với Junsu đang đến với anh. Anh nh́n xuống đôi bàn tay ḿnh và thấy thật...bẩn thỉu. Anh đă vấy bẩn Junsu bằng chính sự ghen tuông của ḿnh.

‘Em phải làm ǵ đây?’ – Anh bật khóc, cảm nhận được nỗi đau mà Junsu phải chịu đựng suốt những tháng qua.

‘Shh....’ – ai đó đập nhẹ vào vai anh và anh biết đó là Changmin – ‘.....mọi thứ rồi sẽ ổn cả thôi...’

Anh không trả lời Min. Anh thừa hiểu rằng mọi việc sẽ không thể trở lại như ban đầu được. Vết thương rồi sẽ lành lại nhưng rơ ràng nó sẽ để lại vết sẹo. Một vết sẹo chẳng bao giờ phai. Bất chợt trái tim anh cũng khóc, cố t́m giải thoát cho mối quan hệ giữa hai người.

‘Sao không đánh thức Junsu dậy?’ – Yunho nói sau khi thấy anh khóc.

Anh bắt đầu ngừng khóc và suy nghĩ, màn sương rồi cũng bị xua tan – ‘Không....’ – anh nói nhỏ - ‘Không...Su không nên nh́n thấy em...’

‘Yoochun ah...’ – Jae vỗ vai anh an ủi.

Anh đứng đó, thấy Jae đang rất xúc động. Anh vỗ vai Jae, cố giúp hyung ấy vững vàng hơn – ‘Hyung sẽ thu dọn đồ giúp em chứ?’

Jae muốn đáp lại, Jae nghĩ rằng Yoochun quyết định như vậy là quá vội vàng – ‘Đừng làm khó em.....’ – anh nói và Jae gật đầu.

Sau khi Jae vào pḥng, anh quay về phía Changmin – ‘Em....’ – anh hít vào thật sâu – ‘.....em có chắc rằng Junsu vẫn đang ngủ không? Hyung không muốn Su tỉnh dậy và nh́n thấy hyung....’ – anh nghẹn ngào, cố nói hết câu.

Changmin nh́n anh thật kĩ rồi bất ngờ ôm anh thật chặt. Sau vài giây v́ bất ngờ, anh cũng ôm cậu thật chặt – ‘Chăm sóc cho cậu ấy nhé....chữa lành những tổn thương cảu cậu ấy bằng nụ cười của em, làm cho su cười nhé....’ – anh nói nhỏ rồi buông Changmin ra và biên mất sau cánh cửa.

Lúc sau, anh tiến tới chỗ leader, người mà anh tôn trọng nhất trong nhóm – ‘Em rất tiếc v́ cách cư xử của ḿnh....’ – anh nắm chặt tay ḿnh, cố nói nên lời – ‘....đừng cố an ủi em rằng đó không phải là lỗi của em...’ – anh nói và nước mắt anh lại rơi – ‘Hyung, em phải đi...ngay bây giờ...’ – anh ôm chặt Yunho, cố tưởng tượng ra cuộc sống không có DBSK – ‘....em rất tiếc v́ phải rời nhóm quá sớm nhưng em phải đi....’ – anh nói – ‘...hyung sẽ để em đi chứ?’

‘Nếu đó là quyết định cuối cùng của em...’ – Yunho nói cố kiềm chế nỗi buồn – ‘Hyung sẽ để em đi...’ – Yunho gật đầu.

‘Khi Su tỉnh dậy, nói với cậy ấy là mọi người đă đuổi em khỏi đây...’ – Yunho nh́n anh đầy ngạc nhiên – ‘....nói với cậu ấy là chúng ta đă căi nhau rất nhiều và em quyết đinh ra đi......có lẽ sẽ là ít đau đớn nhất......’ – anh nài nỉ - ‘.....làm như vậy để cậu ấy nhanh chóng quên đi...’

‘Hyung hiểu...’ – yunho gật đầu một lần nữa


- End FLASHBACK –








Đúng, sẽ ít tổn thương hơn, anh biết yêu mà luôn giận dữ vậy th́ anh nên buông tay khỏi t́nh yêu của ḿnh. Nhưng lúc ở sân bay, Jae đă gọi cho anh và nói với anh rằng Junsu đang t́m anh. Anh chạy thật nhanh, anh biết hai người cần nói lời chia tay. Anh chợt dừng chân khi thấy cậu đang chạy khắp sân thể thao. Anh cứ đi theo cậu...

Anh nh́n cậu đầy lo lắng khi cậu đi loanh quanh trong sân, mắt mờ đi v́ khóc. Anh nghe thấy cả tiếng cậu khóc và anh muốn chạy lại bên cậu và ôm cậu vào ḷng ḿnh, che chở cậu bằng ṿng tay của anh, nói với cậu rằng anh vẫn ở đây, luôn bên cạnh cậu. Anh nh́n cậu đang run lên v́ lạnh mà cậu không hề hay biết, nh́n cậu lần cuối để ghi nhớ những ǵ thuộc về cậu, khắc sâu nó vào trong trái tim anh, măi măi.

‘....sẽ không bao giờ là Yoosu...’ – anh cố nói bằng cái giọng lạnh lùng. Anh biết anh đă làm tan vỡ trái tim cậu bởi nó rất có ư nghĩa với cậu....và với cả anh nữa...

Nhưng anh không thể để cậu đau ḷng v́ anh chút nào nữa. Anh không thể. Khi thấy cậu khóc ngày càng nhiều hơn, chính anh cũng tê liệt hoàn toàn và chạy trốn. Anh chỉ biết chạy trốn, để lại một nửa trái tim anh...bên cậu...

‘Mianhae Junsu....’ – Anh lê từng bước chân nặng nề. Mỗi bước chân của anh như kéo dài khoảng cách giữa anh và cậu – ‘Đến giờ về nhà rồi....’ – anh tự nhủ và bước lên xe.

Anh hít vào thật sâu, cố giữ b́nh tĩnh. Anh lái xe đi mà không biết rằng cá heo của anh vẫn đang đuổi theo anh. Anh rời xa cậu mà cảm thấy vô cùng xót xa không biết rằng cậu văn đang nghĩ về anh. Anh trở về nhà trong khi Junsu đang đấu tranh với cuộc sống của cậu.....

Anh bỏ lại cậu...

Bỏ con cá heo ấy lại đằng sau...

Không quay đầu lại...

Không dám liếc nh́n một lần nữa...

Đến với cuộc sống......không có Junsu...[/hide]





PM
Top
shan
Posted: Sep 2 2007, 11:16 PM


Hug
Group Icon

Group: Members
Posts: 3
Member No.: 158
Joined: 15-July 07



Dù có yêu đến mức nào th́ việc Chun đối xử với Su như thế đúng là quá sức chịu đựng.Yêu đến mức muốn chiếm hữu ḥan ṭan và làm đau người ḿnh yêu như thế th́ có gọi là yêu?
Su ngốc và ḥan ṭan mù quáng.Liệu sự nhẫn nại của cậu ấy sẽ có kết quả?Tội nghiệp.
PM
Top
Sai
Posted: Sep 2 2007, 11:28 PM


Hug
Group Icon

Group: Members
Posts: 1
Member No.: 204
Joined: 20-August 07



Đọc đă rồi sẽ comment

huxmm: warn 10% v́ spam 1 lần
PM
Top
Jenny_0620
Posted: Sep 3 2007, 02:56 AM


Hug
Group Icon

Group: Members
Posts: 5
Member No.: 244
Joined: 3-September 07



để đọc trước đă ̣i comment nhá :28:

huxmm:warn 10% v́ spam 1 lần

This post has been edited by huxmm on Sep 7 2007, 06:23 PM
PM
Top
tsuki
Posted: Sep 3 2007, 05:45 PM


Unregistered









^^ ủng hộ bé susu neh dù đă đọc bản gốc lâu rồi

Chun rất muốn sở hữu Su chứ không giống như yêu, Su mềm yếu quá, không dám đấu tranh. YunJae có được nhắc thoáng qua đôi chút nhưng cảm giác gạo nấu thành cơm rồi nhỉ, c̣n bé Min ranh mănh lắm.

Trans tốt đó. Hi vọng là happy ending YooSu.

This post has been edited by tsuki on Sep 3 2007, 07:10 PM
Top
xiah_junsu
Posted: Sep 3 2007, 06:31 PM


The strory has begun
Group Icon

Group: Members
Posts: 17
Member No.: 248
Joined: 3-September 07



đọc trứoc đă comment sau nha :Su:

huxmm: warn 10% v́ spam

This post has been edited by huxmm on Sep 7 2007, 06:25 PM
PM
Top
maxmintin4e
Posted: Sep 3 2007, 08:07 PM


Hug
Group Icon

Group: Members
Posts: 7
Member No.: 249
Joined: 3-September 07



coi xong com sau cho tg nhé....



huxmm: warn 10% v́ spam

This post has been edited by susu_love on Sep 16 2007, 03:25 PM
PM
Top
thanden
Posted: Sep 4 2007, 11:11 AM


Hug
Group Icon

Group: Members
Posts: 2
Member No.: 174
Joined: 27-July 07



Để ḿnh đọc trước đă rồi comment sau

susu: warn 10% v́ spam, lưu ư những lần post sau

This post has been edited by susu_love on Sep 16 2007, 03:23 PM
PM
Top
uttchan
Posted: Sep 4 2007, 12:05 PM


You are my miracle
Group Icon

Group: Designer
Posts: 131
Member No.: 216
Joined: 25-August 07



Ah lăo Chun trog fic này thiệt là quá đáng muh, bắt nạt Junnie của ḿnh :11: hixx hixx, thiệt mún bằm lăo ń quá :16: :16: , sao hok đối xử nhẹ nhàng với Junnie hơn 1 chút, người ta yếu đuối mong manh và dễ vỡ mà :3: :3:

cám ơn Susu_love đă dịch fic này nha, hok hiểu sao utt rất khoái mí cái fic muh Junnie làm uke chuẩn như thía này :8: *tội lỗi quá* :17:
PM
Top
tunganh19872001
Posted: Sep 4 2007, 03:11 PM


The strory has begun
Group Icon

Group: Members
Posts: 14
Member No.: 252
Joined: 4-September 07



Trong fic này thấy Chun cứ sao sao ấy, lạ lùng hẳn, khác với nhứng fic trước đây ḿnh đa đọc: Lạnh lùng, độc đoán, chỉ khổ cho Su thui...
PM
Top
Jenny_0620
Posted: Sep 5 2007, 07:01 AM


Hug
Group Icon

Group: Members
Posts: 5
Member No.: 244
Joined: 3-September 07



cúm ơn tác ja~ nhá , fic này hay , tính cách nhân vật lạ nhứt là bạn Chun : lạnh lùng, ích kỷ .... :hoho: khác hẳn các fic khác lun lun nói bạn Chun : 35 , ghê gúm , lăng mạng ,đeo Su dai như đỉa đói áh ....[ chặc nói xấu bạn Chun hơi bị nh́u , mong zợ Chun thông cảm :27: ] ... Fic này vít bạn Su tụi wa' , làm ḿnh có cảm jac' như tác ja~ có ác cảm zới bạn Su ... JaeHo th́ :45: [ mọi chịn đă xong xui ] ... Min th́ ranh wa' àh , pótay.com zới bạn Min lun :8: .... Mong là có happy ending cho các oppa
PM
Top
1 User(s) are reading this topic (1 Guests and 0 Anonymous Users)
0 Members:


Topic OptionsPages: (7) [1] 2 3 ... Last » Reply to this topicStart Poll


<% STATISTICS %> S2Su - Xiah JunSu FanSite VietNam YSP* : YOOSU-PARADISE@THAILAND YunJaeLove V*Cassiopeia TVfXQVN - Behind the Gods we trust DBSGLove ::+::DBSG Couples Vietnamese fansite::+:: HUGYooSu - VietNamese YooSu Fansite CGWONDERLAND-YUNHO VN FANSITE Teukie's family VN SJC - Super Junior Couple Fansite VN Sapphire Junior - Vietnamese Fansite Cho Shin Sung's vietnam 1st fansite Luxurious - Farm of Designers S*Flowers Island S.H.E VietFamily Community MONKEY PARK – MICKY YOOCHUN FANSITE Super Junior - We are a family Yunho-sshi.com Umma – Kid Leader – Fansite from Vietnam. hosuparadise.forum2.biz YunJae's Heaven
S2Su - Xiah JunSu Fansite VN ver 3
Forum has been building and developing by all S2Su's staff and member

Hosted for free by InvisionFree (Terms of Use: Updated 7/7/05) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.3261 seconds | Archive